[Ngân Hồ] Đệ nhị thập chương
Tháng Năm 19th, 2012 § 6 phản hồi
Các vị hảo bằng hữu ta đã trở lại và lợi hại gấp bội
Rất xin lỗi các vị trong thời gian qua ta đã lặn mất không tăm tích gì, ngâm dấm quá lâu bộ này, giờ ta nộp chương mới để nhận tội đây. Thực sự là tay nghề của ta đã xuống một cách thảm hại, dịch không được nuột như trước nữa, có nhiều đoạn phải thỉnh giáo QT thúc thúc rồi mà vẫn không sao viết thành văn được.
Cho nên nếu có ý kiến gì xin mời các vị thoải mái + thẳng tay đáp dép ném gạch, ta sẽ gom tất và tái chế hoàn toàn. (tức là tiếp thu và rút kinh nghiệm đó ạ. mềnh dạo này thật là “3 chấm” =.=)
=================================
Đệ nhị thập chương
“Ai u” Ngân Hồ bị ném ra ngoài một cách vô tình, ngồi trên Tử Lộ xoa xoa cái mông đau, hùng hùng hổ hổ nói: “Con bà nó, đồ thầy thuốc Mông Cổ thảo gian nhân mệnh (tức là giết người không ghê tay, coi mạng người như cỏ rác), Thiếu Lâm tự ngu ngốc ỷ thế hiếp người. Đừng tưởng đại gia ta đây không dám làm gì các ngươi….”(câu này tớ dịch bừa đó, QT không như thế đâu khó hiểu lắm, cụ thể là thế này “Thế nhưng như vậy đối với ngươi đại gia ta…”)
Tục ngữ nói, chó khôn không cắn người. Bởi vậy phần đông hòa thượng Thiếu Lâm không thèm để Ngân Hồ vào mắt, chỉ liếc hắn một cái, xoay người đi vào trong chùa.
Ngân Hồ thấy cửa chùa chậm rãi khép lại, nhảy người lên, phóng nhanh về phía khe hở giữa hai phiến môn, không biết là Thiếu Lâm hòa thượng thấy hắn giống phong cẩu (chó điên đấy ạ, để nguyên khó nghe lắm ^^) đang lao đến hay không, vẫn là Ngân Hồ đánh giá cao tốc độ của mình.
Khi Ngân Hồ sắp xuyên qua cửa, hai phiến môn càng khép nhanh hơn. Ngân Hồ không kịp dừng chân, đành phải nhắm chặt hai mắt, đánh lên đại môn vô tình.
Tốc độ của Ngân Hồ khi đánh lên đại môn một tiếng vang kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ.
Thân thể Ngân Hồ giống như một mảnh giấy từ từ dọc theo đại môn chạm đất. Cuối cùng cả người nắm sấp trên nền đất.
Trên đầu Ngân Hồ có vô số quạ đen bay lượn xung quanh, kêu to, tựa hồ cười nhạo hắn.
Ngân Hồ ngẩng đầu, hai lỗ mũi chảy máu tươi, một hai giọt rơi xuống đất. Hắn chỉ cảm thấy huyết tinh trong miệng, vừa nhìn xuống liền thấy vết máu, Ngân Hồ liền phẫn nộ.
Hắn nhảy người lên, bất chấp cầm máu, chỉ vào đại môn, nói: “Đáng giận, ngay cả ngươi cũng khi dễ ta. Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. Chờ cái ngày ông nội một phen hỏa thiêu ngươi, xem người làm sao kiêu ngạo được đây.” Ngân Hồ càng nghĩ càng đắc ý, trong đầu liền xuất hiện hình ảnh, hắn giơ cây đuốc, trên mặt là biểu tình ác bá, vô tình hướng đại môn đang phát run bước tới, còn phát ra tiếng cười hả hê.
“Vị tiểu ca này, ngươi không sao chứ?” một nam tử ăn mặc có vẻ giống trạm trưởng trạm dịch, từ phía sau tảng đá sau lưng Ngân Hồ thong thả đi tới, lo lắng hỏi.
Lúc này trong mắt nam tử, bộ dáng Ngân Hồ cũng thật sự kì quái. Mũi hắn chảy máu, không những không đau, ngược lại đắc ý cười, khóe miệng không ngừng run rẩy, toàn bộ ngoan độc cùng vui sướng bộ lộ hết trên mặt. Hắn thấy, Ngân Hồ tựa hồ bởi vì mất máu quá nhiều, mà thần chí không rõ ràng, trở nên điên cuồng.
Vị nam tử này thân là bản quận trường dịch (tức là người đưa thư bằng ngựa), tuy không phải thầy thuốc, cũng không có thân cư địa vị cao. Nhưng căn cứ vào lương công của mình, vẫn có thể quan tấm được nam tử điên cuồng trước mặt này.
Ngân Hồ đang chìm đắm trong hạnh phúc được trả thù, mặc hắn phán đoán, nhưng tốt xấu gì vẫn có ác ý. Hắn bất mãn trừng mắt với kẻ đem hắn quay về thực tại.
Nam tử nhìn Ngân Hồ máu tươi chảy ròng, hai mắt nổi lên sát khí trước mắt, hai chân run run, cầu xin tha thứ: “Này…vị này…huynh đệ, ta và ngươi không thù không oán, ngươi cũng không nên…nhất thời xúc động, làm…làm chuyện không tốt.”
Ngân Hồ bước một bước tới gần hắn, nam tử này không phải người trong võ lâm, gặp tình thế này, trong lòng cả kinh, bất chấp lý do mình lên Thiếu Lâm tự. Hô to một tiếng, bỏ vật phẩm trong tay xuống, xoay người một cái, hướng chân núi chạy tới, vội vã hấp tấp, không thấy rõ đường, ngã nhào một cái, cũng không có thời gian coi vết thương của mình, nhanh nhanh chóng chóng chạy đi.
Ngân Hồ nhìn nam tử vội vã chạy trốn, thần tình khó hiểu, lẩm bẩm: “Vội đi đầu thai gì chứ! Ta chỉ muốn hỏi đường một chút, không định ăn thịt ngươi. Thật là, đành phải tự mình tìm đường về.”
(Anh hỏi đường người ta với bộ mặt đó thì ai mà chẳng tưởng là anh đinh ăn thịt họ chứ)
Ánh mắt Ngân Hồ vừa chuyển, liền thấy vật gì đó nam tử vừa lưu lại trên mặt đất, hắn do dự một lát, từ chối nửa ngày. Cuối cùng quay lại, nhặt lên, nói: “Ngẫy nhiên muốn làm chuyện tốt, tình cờ thấy người ta mất của phải đem về trả lại. Hắc hắc, nhân cơ hội thỉnh giáo hắn.”
Ngân Hồ đắc ý cười, hướng chân núi đi đến, đi không xa, lại dồn dập chạy lại, chỉ vào đại môn khép kín kêu lên: “Ngươi chờ đó, ta nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ!”
Nhìn đại môn tựa hồ run nhẹ, Ngân Hồ cười ha hả tiến về phía chân núi.
Đợi cho thân ảnh Ngân Hồ biến mất nơi cuối đường, đại môn như phát ra một trận thở dài.
Ngân Hồ tới chân núi, nhìn vạn vật hai bên đường, kêu thảm. Không còn cách nào khác, ai kêu hắn đang ngủ mơ, bị Trí An đánh thức, hoàn toàn không có ý thức, nhắm mắt đi theo Trí An. Ngươi không thể trong cậy vào một người đang trong mộng có thể tự tìm đường đi.
Ngân Hồ gãi gãi đầu, thi triển khứu giác siêu phàm, cố gắng hồi tưởng đường đến đây. Hắn ngửi nửa ngày, vẫn không nghĩ ra, Ngân Hồ đành phải chậm dãi đứng lên, nhìn hai con đường, ủ rũ nói: “Xem ra ta lạc đường rồi.”
Ngân Hồ tự vấn nửa ngày, lấy ra một đồng tiền trong túi, cẩn thân nâng niu, tràn ngập yêu thương vuốt ve nó, nói: “Tiểu đồng a, đành phải nhờ ngươi.”
Nói xong hắn ném lên trời, nhanh nhìn chằm chằm vào đồng tiền, đúng lúc đồng tiền chạm đất, Ngân Hồ thấy rõ hướng nó rơi xuống, không chút do dự theo chỉ dẫn của nó đi về phía đông. Trước khi đi, còn không quên nhặt tiền về, cẩn thận cất vào túi tiền, để lần sau dùng.
Nhìn ngã tư quen thuộc trước mắt, đám người rộn ràng nhốn nháo. Ngân Hồ đứng ở góc đường, giơ cao hai tay, tràn ngập thâm tình kêu lên: “Ta rốt cục đã trở lại.” Ngữ ý trong lời này tình cảm quá sức mãnh liệt, người không biết sự tình còn tưởng hắn vừa dảo một vòng qua quỷ môn trở về nhân gian.
Thanh âm này tuy không lớn, nhưng không đám người qua lại vẫn nghe thấy được. Mọi người dừng cước bộ, nhìn Ngân Hồ, bạch liễu tha nhất nhãn (ý nói đã hiểu được sự tình, còn có ý bất mãn, xem thường), lúc này Ngân Hồ tuy rằng máu mũi đã ngừng chảy, nhưng phía dưới mũi vẫn còn hai đường máu khô, hơn nữa quần bào rách nát, trêm mặt nhiều đốm đỏ, cùng với bọc đồ hồng hồng trên tay, quỷ dị nhất chính là ánh mắt tràn ngập thâm tình của hắn.
Những người dừng lại nhìn Ngân Hồ, đều trông ra bộ dáng của người bệnh thần kinh, ánh mắt nhìn hắn tràn ngập thương tiếc, có mấy người tốt bụng chỉ thấp giọng tiếc hận nói: “Đáng thương a, tuổi còn nhỏ, thần kinh đã không bình thường.”
Bọn họ sao hiểu được, Ngân Hồ nhờ chỉ dẫn của tiền đồng, lựa chọn một con đường hẹp quanh co, gập ghềnh dị thường. Trên đường đầy bụi gai, đầm lầy, là phàm nhân quen thuộc Trác kinh quận sẽ không lựa chọn con đường nhỏ hiếm dấu chân người như vậy. Ngân Hồ trên đường đi phải vượt qua năm ải, sáu cửa, phi tinh đới nguyệt (tức là một nắng hai sương, trên đường vất vả, đi sớm về khuya. Ta chẳng thấy cái nào xuôi nên giữ nguyên thui), hao hết thiên tân vạn khổ (tức lại trăm ngàn đắng cay, khổ cực) mới về tới Trác Kinh quận.
Nguyên lai quần áo chỉnh tề sạch sẽ trở nên rách nát lam lũ, trên mặt cũng bám đầy cát bụi, phong sương. Bởi vậy khi hắn một lần nữa bước lên con đường bằng phẳng, tựa như được tái sinh.
Ngân Hồ không rảnh quan tâm đến ánh mắt của mọi người xung quanh, lúc này hắn thắm nghĩ mau chóng trở về khách điếm, hảo hảo ôm chặt Giản Tấn, rời xa hắn một ngày, thực sự muốn tưởng niệm hương vị của hắn.
Cổ nhân nói, một ngày không gặp tựa xa cách ba năm, Ngân Hồ rốt cục có thể cảm nhận được cảm giác ấy rồi.
Lúc Ngân Hồ đang chạy nhảy trên đường, hắn không nghĩ đến chờ đợi hắn không phải lại cái ôm ấm áp của Giản Tấn, ngược lại chính là vực sâu vô tình.
[Ngân Hồ] Đệ thập cửu chương
Tháng Chín 3rd, 2011 § 2 phản hồi
Đệ thập cửu chương
“Thí chủ, ngươi mau tỉnh.” Ngân Hồ đang mê man cảm giác được một lực đạo không ngừng tác động lên thân thể mình, làm cho hắn không thể nào hảo hảo nghỉ ngơi.. Nhưng vừa đạp một cái vào khoảng không, cả người đã ngã gục xuống đất.
Ngân Hồ vừa ngã đau mở to đôi mắt mơ mơ màng màng, đập vào mắt là một đôi giày rơm rách tung tóe, hắn hướng tầm mắt lên trên, thấy một gã tiểu hòa thượng cũng đang thấp đầu, lo lắng nhìn mình, nhìn đến khi hắn khôi phục ý thức liền tăng khẩu khí, nói: “A di đà phật. Thí chủ, ngươi cuối cùng cũng tỉnh.”
Ngân Hồ xoa xoa thắt lưng bị ngã đau, muốn đứng lên nhưng toàn thân bủn rủn. Ngân Hồ thở dài, nhăn mặt, không tiếng động vươn tay về phía tiểu hòa thượng.
Ngân Hồ mất kiên nhẫn lắc lắc cánh tay, làm rõ ý tứ.
Tiểu hòa thượng vẫn không hiểu, nói ra một câu làm cho Ngân Hồ không biết nên khóc hay nên cười, “Thí chủ, ngươi cứ vẫy tới vẫy lui như vậy, không mỏi sao?”
Ngân Hồ trở mình xem thường, lớn tiếng nói: “Ta muốn ngươi đỡ ta đứng lên.”
“Úc.” Tiểu hòa thượng chậm nửa nhịp mới phản ứng lại, hắn lấy hết sức kéo Ngân Hồ dậy.
Ngân Hồ đứng lên, tao nhã phủi đi tro bụi trên người. Hỏi: “Nơi này là chỗ nào? Ta làm sao lại đến được đây?”
Tiểu hòa thượng đáp: “A di đà phật, thí chủ chẳng lẽ đã quên sao? Đêm qua, tân nhậm phượng trượng của bản giáo Trí An phương trượng đã bị Tấn tiên sinh công kích, bản thân bị trọng thương…”
Ngân Hồ đột nhiên nhớ tới sinh mệnh nhỏ bé toàn thân đẫm máu, cũng muốn khẩn trương giúp, thế nhưng gặp máu không lâu cũng té xỉu, có lẽ sau đó bị Thiếu Lâm hòa thượng nâng tới phòng này. Hắn một lòng quan tâm đến Trí An, liền nhanh chóng nắm bờ vai tiểu hòa thượng, nói: “Hắn hiện tại sao rồi?”
Tiểu hòa thượng nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của hắn, nơm nớp lo sợ hỏi lại: “Thí chủ…ngươi…ngươi…hỏi ai?”
Ngân Hồ thấy hắn như vậy, càng thêm tức giận, cánh tay nắm lấy vai hắn tăng thêm vài phần khí lực: “Còn ai nữa? Đương nhiên là Trí An.”
Tiểu hòa thượng chỉ ra cửa nói: “Hắn…ở…phòng cách vách.”
Nghe xong, Ngân Hồ liền nhanh chóng buông tiểu hòa thượng ra, hướng cửa phòng đi. Tiểu hòa thượng mất đi Ngân Hồ chống đỡ chậm rãi khụy xuống đât, chậm nửa nhịp mới sực nhớ: “Quách thần y đang chưa bệnh cho phương trượng, lúc này nếu có người quấy rầy, làm thần y sinh khí, chỉ sợ sẽ có hậu quả nghiêm trọng.” Nhưng lúc này, Ngân Hồ đã sớm ra khỏi phòng không nghe thấy câu nói kế tiếp, những lời này, chỉ có tro bụi trong phòng không tiếng động hưởng ứng. Tiểu hòa thượng thở dài, xoa nhẹ bả vai bị nắm, chưa thấy qua người lỗ mãng như vậy, hai bên bả vai này chỉ sợ đã nát hết.
Ngân Hồ lao ra cửa, ba bước cũng chỉ bước hai, rất nhanh chạy tới phòng cách vách, đứng trước cửa phòng, hắn giơ tay muốn gõ cửa, nhưng toan giơ lên, tay liền vô lực hạ xuống, hắn nhớ tới buổi tối đẫm máu ấy, toàn thân khôi phục khí lực, hắn sợ hãi mở cửa, thấy một thân thể lạnh như băng đơn độc nằm trên giường.
Ngân Hồ lắc đầu, đem ý niệm xấu trong đầu vất ra sau, tự nổi giận với bản thân, nói: “Sẽ không đâu, không thể như vậy. Dù sao mệnh người cũng dài trăm năm, Trí An tiểu quỷ thế nào vẫn là Thiếu Lâm phương trượng, hẳn không dễ dàng chết như vậy đâu.”
Ngân Hồ sau vô số lần đấu tranh tâm lý, cuối cùng lấy dũng khí, nâng tay gõ cửa, nhưng hắn lại dừng một bước trước cửa, nhìn cái tay giơ cao, nói: “Nhưng, ta nhớ rõ Trí An tiểu quỷ lúc ấy chảy rất nhiều máu. Xong rồi, xong rồi, hắn sợ là dữ nhiều lành ít.”
Ngay khi Ngân Hồ đang trái lo phải nghĩ, do dự, trong phòng truyền ra một thanh âm: “ Ngươi muốn vào cứ vao, đừng ở bên ngoài ổn ào, phá hỏng tâm tình ông nội ngươi.”
Ngân Hồ nhìn bốn phía, không một bóng người, nhưng thanh âm rất gần, giống như đang nói bên tai hắn, tóc gáy nhất thời dựng ngược, lùi lại vài bước, chỉnh chu lại tư thế, nhưng lại lắp bắp nói lộ ra sợ hãi, “Ai…ngươi…đến tột cùng là ai…không…không cần…giả thần giả quỷ.” Nguyên nhân là vì Ngân Hồ là yêu hồ, bởi vậy hắn biết rõ quỷ quái thật sự tồn tại, cho nên hắn liền phá lệ sợ cái gọi là “bạn tốt” đó, lúc này bên cạnh hắn không có một ai, nhưng lại có người gé vào lỗ tai hắn nói chuyện, giống như bạn tốt vậy.
Cái thanh âm kia tựa hồ rất không bình tĩnh, cũng lười giải thích cùng Ngân Hồ, hắn không hề mở miệng.
Chính là cánh cửa đang đóng chặt “chi nha” một tiếng rồi mở ra, Ngân Hồ cả kinh, nhìn xung quanh, không có người đứng bên cửa. Ngân Hồ mở lớn miệng, cũng…nói cách khác…cửa này là do chính mình mở.
Ngân Hồ càng thên sợ hãi, hắn nhớ tới Trí An nằm ở trong phòng, kết hợp suy đoán của mình lại. Hắn thập phần, phi thường sỡ rằng đây là Quỷ Hồn của Trí An quấy phá, quấn lấy mình. Hắn quỳ rạp trên mặt đất, cuộn thành một khối, hai tay ôm đầu, run rẩy cầu xin: “Trí An lão đệ, không, Trí An thúc thúc, Trí An tổ tông. Oan có đầu, nợ có chủ, đây cũng không phải chuyện của ta. Âm hồn ngươi không tiêu tan, muốn tìm người bồi. Cũng đừng tìm ta. Ngươi nếu buông tha ta, ta nhất định mỗi ngày thắp hương cho ngươi, mỗi ngày đều niệm kinh tụng phật, chúc ngươi sớm đầu thai làm người.”
Ngân Hồ cứ liên tiếp cầu xin, lời nói cứ thế tuôn như nước chảy mây trôi, không hề ngập ngừng. Đối với người như Ngân Hồ mà nói, trên cơ bản tính mạng là nhất, bạc là thứ nhì, tôn nghiêm, danh tiết toàn bộ đều xếp xó hết.
Hồ ly tỷ tỷ đã từng dạy bọn họ, phú quý bất năng, bần tiện bất di, uy vũ bất khuất mới gọi là đại trượng phu. Ngân Hồ hắn thường chỉ cười nhạt, hơn nữa cũng có chính kiến riêng. Ngân Hồ nói chúng ta cũng không phải đại trượng phu, chỉ là một con hồ ly nho nhỏ, thời điểm tất yếu ngay cả thủ đoạn giả chết cũng có thể xuất, còn có cái gì không thể.
Mỗi lần Ngân Hồ phản bác như vậy, hồ ly tỷ tỷ liền ngửa mặt lên trời thở dài, chỉ vào Ngân Hồ mắng to, nhìn xem ngươi có bao nhiêu tiền đồ, thật đúng là cam tâm tình nguyện làm con hồ ly thối.
Kỳ thật Ngân Hồ đang quỳ rạp trên mặt đật mới thật sự xúc động, hưởng hồ ly tỷ tỷ trên trời, lớn tiếng kêu lên: “Làm hồ ly sao có thể hạnh phúc bằng làm người.”
Thời điểm Ngân Hồ quỳ rạp trên mặt đất hồi tưởng quá khứ, trong phòng truyền đến tiếng bước chân, một thân ảnh từ chỗ tối bước ra, hắn nhìn Ngân Hồ quỳ rạp trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Ngươi không cần thi lễ lớn như vậy.”
Ngân Hồ nhìn người trước mặt, có càm, còn có bóng, là người sống. Trong lòng lơi lỏng, nghĩ thầm, rằng vừa rồi cửa cũng là do hắn mở. Lại nhớ tới trò hề của mình vừa rồi, người này đều đã thấy hết, thần tình liền đỏ ửng, vội vội vàng vàng đứng lên.
Người này như một gốc cây tùng đứng ở cửa, Ngân Hồ muốn nhìn qua hắn, xem xung quanh phòng. Nhưng người này cứ như một bảo tháp, đứng yên bất động.
Ngân Hồ dù có nhảy lên, cũng không thấy rõ cảnh tượng bên trong, hắn liếc người trước mặt một cái, nói: “Uy, hảo cẩu bất đáng đạo (chó khôn thì không sủa, ý nói người thông minh thì tự biết tránh), mau mau tránh ra. Ta đến xem Trí An.”
Nam tử trước mặt không chút thay đổi, bất cảm tình nói: “Hắn không chết được đâu, ta đang chữa cho hắn.”
Ngân Hồ lui vài bước, đánh ra nam tử trước mắt, nói: “Ta thấy, ngươi tuổi còn trẻ, chắc không phải là thầy thuốc Mông Cổ chứ? Trí An giao cho ngươi không việc gì chứ?”
Nam tử nâng mí mắt, người quen biết hắn đều biết nói như vậy là chọc giận hắn rồi, nam tử xuất môn lâu như vậy, chưa từng có người nàod ám cả gan hoài nghi y thuật của hắn. Bởi vì hắn không chỉ chữa bệnh, mà còn giỏi hạ độc. Theo như lời hắn thì độc thuật so với y thuật còn cao minh hơn nhiều.
Bất quá y thuật của nam tử cũng không kém, trà trộn vào gian hồ nhiều năm, bằng hữu trên đường cho hắn danh hiệu “Quỷ kiến sầu diêm vương sợ”, đủ thấy y thuật hắn rất cao.
Nam tử lạnh lùng nói: “Ta đếm tới ba, lập tức biến đi cho khuất mắt ta, nếu không đừng trách ta không khách khí.” Nam tử ra thông điệp cuối cùng.
Ngân Hồ cười xấu xa nói: “Đi? Ta sao phải đi chứ? Ta ở lại đây, phòng ngừa ngươi y thuật không tốt, làm hại y.”
Nam tử xoa xoa huyệt Thái Dương, nghe xong một lúc lâu, cao giọng hô: “Người đâu!”
Nháy mắt, Thiếu Lâm hòa thượng từ các sương phòng chạy ra. Bởi vì hai vị đại sư đến nay chưa về, tạm thời Minh Lễ là người có quyền lực nhất ở Thiếu Lâm tự lúc này.
Hắn mang theo sư đệ cùng sư điệt cung kính nhìn nam tử, Minh Lễ hỏi: “Không biết Hồ thần y có gì phân phó?”
Nam tử chỉ vào Ngân Hồ nói: “Đem hắn đuổi đi, ta thấy hắn liền đau đầu.”
Ngân Hồ nhìn đám Thiếu Lâm đệ tử đang hướng về phía mình, kêu lên: “Ai dám lại đây, ta chính là bằng hữu của phương trượng các ngươi.”
Ngân Hồ đáng thương không biết, càng thêm Trí An đáng thương lúc thanh tỉnh sẽ không chịu tiếp đãi. Huống chi hắn đang hôn mê, sống chết không biết trước được. Thiếu Lâm đệ tử sao có thể sợ một con hổ giấy.
Bọn họ rất nhanh liền đem Ngân Hồ vây lại, có bốn đệ tử cường tráng đem hắn đang dãy dụa nâng lên, hai người nâng tay, hai người nâng chân.
Ngân Hồ trói gà không chặt sao địch nổi đông đảo đệ tử Thiếu Lâm, hắn đành phải trơ mắt nhìnc hính mình bị nâng đi, càng ngày càng gần đại môn.
Ngân Hồ chửi ầm lên: “Tên lang băm, thầy thuốc Mông Cổ…” tiếng mắng này cứ nhỏ dần nhỏ dần, dần dần biến mất trong gió.
Cho đến khi không còn nghe thấy gì nữa, nam tử mới vừa lòng xoay người đi vào phòng, hắn phân phó Minh Lễ đứng bên ngoài: “Không được để bất cứ kẻ nào ở trong vòng trăm bước quanh đây, nếu không ta sẽ không khách khí. Vừa lúc ta mới phát minh ra độc dược mới, không biết có hữu hiệu hay không.”
Minh Lễ run lên, nói: “Ta cam đoan, chuyện như vậy sẽ không tái diễn.”
Nam tử gật đầu. Hắn có chút khó hiểu, vừa rồi chính mình có thể đem tiểu tử kia hóa thành một bãi hoàng thủy, nhưng không hiểu vì sao, hắn lại không hạ thủ. Trong lòng hắn có dự cảm, tiểu tử này với mình nhất định quan hệ không đơn giản, nhất định sẽ tái kiến hắn, cũng với bộ danh giương nanh múa vuốt như vừa rồi, khóe miệng nam tử không khỏi cong lên.
[Ngân Hồ] Đệ thập bát chương
Tháng Bảy 23rd, 2011 § 2 phản hồi
Đệ thập bát chương
Nguyên cả đại đường đang bĩnh tĩnh, bởi vì máu đỏ chảy ra cùng không biết từ khi nào một hắc y nhân bịt mặt nhảy từ xà nhà xuống mà loạn cả lên.
Ôm Trí An sinh mệnh dần tắt, Ngân Hồ cảm giác cả người bất lực. Dùng ánh mắt mê mang nhìn chằm chằm người đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, bởi vì phải đỡ Trí An, thân thể hư nhuyễn quỳ rạp xuống đất, Ngân Hồ chỉ có thể ngẩng đầu, thẳng đến khi cổ mỏi nhừ mới nhìn rõ ánh mắt nam tử ấy.
Nam tử giống như một bảo tháp, vững vàng đứng trước mặt hắn, cái bòng trên mặt đất đem Ngân Hồ bao phủ hoàn toàn. Ngân Hồ mở lớn mắt, trừng đến đau cả mắt mới có thể nhìn rõ mắt của nam tử, đột nhiên trong đầu thoáng hiện ra gương mặt quen thuộc, giống như đã gặp qua ở đâu đó. Ngân Hồ thốt ra một câu, “Là ngươi?” thập phần nhỏ giọng, bên trong hỗn loạn không để ý, nhưng đối với Giản Tấn vẫn gắt gao nhìn hắn thì đã nghe thấy hết. Thân hình Giản Tấn chấn động, những lời này càng chứng tỏ hoài nghi hắn đối với Ngân Hồ không phải bịa đặt, Ngân Hồ nhận ra nam tử thần bí này, hơn y tựa hồ chính là đầu sỏ đẩy hắn vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục. Giản Tấn không muốn tin tưởng, nhưng sự thật lại quá thảm khốc. Cay đắng vì bị phản bội cùng thất vọng quét sạch lục phủ ngũ tạng của hắn.
Bởi vì mọi người đang ở trong cục diện hôn loạn này, một gã hòa thượng Thiếu Lâm kêu lên: “Có thích khách.” Ai ai cũng bừng tỉnh, đều rút ra binh khí tùy thân, đem thích khách bao vây.
Hắc y nhân không nhanh không chậm đứng giữa vòng vây, thân hình nhàn nhã như đang ở hoa viên nhà mình tản bộ.
Thái độ nhàn nhã của nam tử chọc giận mọi người, vòng vây càng thu hẹp, nhưng không ai muốn là người xuất chiêu đầu tiên. Chỉ vì nam tử che mặt này công phu rất lợi hại, hắn không biết đã ở trên xà nhà bao lâu, cao thủ nhất nhì võ lâm đang ngồi, nhưng lại không ai thấy được sự tồn tại của hắn. Hắn chỉ cần xuất mê dược, có thể dễ dàng đem tất cả mọi người đang ngồi một lưới bắt hết. Hiện tại nghĩ lại, mọi người bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh.
Có mấy người nhìn Trí An ngã trên mặt đất, thấy mình thật may mắn, may mắn vì mục tiêu không phải mình, bằng không người hiện tại ngã trễn mặt đắt sẽ là người khác.
Trong tình thế đó, Giản Tấn cũng lập tức đứng trước mặt y, hắn phi thường muốn biết đối phủ của mình là người phương nào?
Hắc y nam tử nhìn Giản Tấn, nguyên bản khuôn mặt bao phủ một lớp hắc sa bị gió nhẹ thổi bay, cái khăn che mặt theo gió thổi bay lộ ra khóe miệng, khóe miệng kia nhẹ nhàng cong lên, là vui sướng, hay là định liệu trước. Chỉ thấy nam tử hướng Giản Tấn khom mình.
Giản Tấn kinh ngạc hỏi: “Ngươi là ai? Muốn làm gì?”
Nam tử không nói một lời, đứng thẳng, thân thể giống con quay rất nhanh xoay tròn, tốc độ của nam tử này, dễ dàng phá vỡ lực hút của trái đất, càng chuyển càng cao, rất nhanh phá nóc nhà, hường trời đêm trốn mất.
“Vân Thiên chuyển của phái Côn Lôn, quả nhiên là Giản tiểu tử. Mau đuổi theo.”
Chỉ trong chốc lát, liền có mấy cao thủ khinh công, không biết từ lúc nào đã đuổi theo.
Giản Tấn do dự một lát, toan đuổi theo. Nhưng bóng đen chợt lóe, một thân ảnh cao lớn nhanh chóng chắn trước mặt hắn.
Giản Tấn lớn tiếng quát: “Cút ngay!” Ngẩng mặt lên, muốn xem kẻ nào không biết sống chết dám cả gan chắn đường hắn.
Đứng trước mặt hắn chính là Ngụy Quân Tử phái Hoa Sơn. Ngụy tiên sinh từ buổi tối hôm đó đã nghi ngờ mối quan hệ của Giản Tấn cùng Chân Hiểu Nhân. Hôm nay thấy hai người theo Chân Hiểu Nhân tới đây, trong đó một người là đồng lõa của Giản Tấn đêm đó, không khỏi đối trung niên nam tử sinh hoài nghi, cả buổi tối, hắn đều nhìn chằm chằm trung niên nam tử cùng Chân Hiểu Nhân tìm ra quan hệ. Trực giác nói cho hắn, hai người bọn họ đều không phải quan hệ chủ tớ, thử nhất trung niên nam tử này huyệt Thái Dương nhô lên, chính là võ lâm cao thủ, nhưng cao thủ ma giáo đều là danh nhân giang hồ, được xưng là gặp qua liền không quên Ngụy Quân Tử làm thế nào lại có thể quên được diện mạo của bọn họ, mà trung niên nam tử nay rõ ràng là gương mặt mới. Tiếp đó, nam tử này cả người phát ra khí chất hơn người, người như thế sẽ không cam tâm làm tôi tớ, nghĩ kĩ mà nói, Chân Hiểu Nhân cũng tuyệt đối không thể khống chế được người như thế, trái lại còn vô cùng có khả năng cắn lại chủ.
Bởi vậy khi hắc y nam tử đối hắn khom mình hành lễ, cung kính, Ngụy Quân Tử hòa nghi nam tử trung niên trước mắt cùng Giản Tấn có quan hệ thiên ti vạn lũ (quan hệ lớn, sâu sắc). Lúc này nghe được thanh âm của hắn, liên thêm khẳng định, bởi thanh âm này vô số lần quanh quẩn trong đầu y, khiến cho y không thể quên được.
Ngụy Quân Tử cười lạnh nói: “Giản Tấn Giản đại hiệp, không biết ngài gia nhập ma giáo từ khi nào? Tìn nguyện làm người sai phái?”
Giản Tấn sắc mặt đột biến, mạnh mẽ ổn định thân thể. Nhưng thanh âm nghị luận lại nổi lên bốn phía.
“Giản Tấn, hắn là Giản Tấn? Còn gia nhập ma giáo?”
“Nhất định là hắn, ngươi không phát hiện vừa rồi thích khách đối hắn khom mình hành lễ, khẳng định người kia với hắn là một.”
“Không thể nào, ta đã thấy Giản Tấn, bộ dạng hắn dễ nhìn hơn.”
“Ngốc, ngươi lần đầu hành tẩu giang hồ, không nghe qua nhân bì diện cụ sao?”
Mội người mang theo ánh mắt hoài nghi gắt gao nhìn chằm chằm Giản Tấn.
“Ngụy tiên sinh, hắn có thật là Giản Tấn không?” Minh Lễ khinh công không quá tốt nên lưu lại, trở thành đại diện của Thiếu Lâm tự. Sư thúc cùng sư phụ đi truy địch, hắn không thể chối từ đảm nhiệm vai diễn chủ trì này, hắn cũng tẫn lực quay sang hỏi Ngụy Quân Tử. Bất quá đừng nhìn vẻ bình tĩnh của hắn. Trong lòng cũng rất bất ổn, bởi vì vô luận chính Ngụy chưởng môn chỉ rõ Giản Tấn, hay là Chân giáo chủ mang theo Giản Tấn đều là đại nhân vật khó đối phó, hai người này một đại đệ tử Thiếu Lâm không thể đối phó được, Minh Lễ trong lòng không khỏi âm thầm cầu nguyện, con ngóng trông hai vị đại sư mau trở về, nếu không khó tránh khỏi một hòi ác chiến. Minh Lễ lau lau mồ hôi lạnh trên trán, lo lắng đề phòng nhìn hai người trong sân.
Chân Hiều Nhân phe phẩy cây quạt, che trước Giản Tấn, cười tủm tỉm nhìn Ngụy Quân tử, nói: “Ngụy chưởng môn, nói vậy là không đùng rồi. Bản giáo cùng Giản Tấn hai phe không đội trời chung, sao có thể cho phép Giản Tấn trà trộn vào bản giáo?” Chân Hiểu Nhân lúc nói chuyện tuy rằng mỉm cười, nhưng đó chỉ là biểu hiện ngoài mặt, không hề có trong ánh mắt. Trong ánh mắt tương phản ý tứ cảnh cáo.
Ngụy Quân Tử nhướn mày, bất mãn nói: “Đó là Thất Tâm đại sư thiện lương, dễ dàng tin tưởng ngươi. Ta thì không.”
Chân Hiểu Nhân vẫn tươi cười, nói: “Nga, ý Ngụy tiên sinh là, Thất Tâm đại sư dễ tin người, không có đầu óc phải không?”
Khóe miệng Ngụy Quân Tử run rẩy, mắng: “Chân Hiểu Nhân, người không cần châm ngòi ly gián. Ta chưa từng nói vậy.”
Chân Hiểu Nhân nhún vai, cười nói: “Nhưng các vị đang ngồi đều nghe thấy, rõ ràng chính ngươi nói Thất Tâm đại sư dễ dàng tin tưởng ta. Chẳng lẽ không đung sao?” Câu cuối cùng là nói với mọi người xung quanh.
Người xung quanh ngươi nhìn ta, ta nhìn lại ngươi, cẩn thận hổi tưởng. Đúng vậy, Ngụy tiên sinh vừa rồi có nói, căn cứ vào luật đối nhân xử thế, tất cả cùng gật đầu, cũng có một gã đệ tử Hoa Sơn.
Cái trán Ngụy Quân Tử như xuất hiện ba đường hắc tuyến, chính hắn cũng thừa nhận mình có nói qua câu kia, nhưng hắn không có ý coi thường Thất Tâm phương trượng (ổng lên làm phương trượng từ lúc nào zạy???). Ngụy tiên sinh thân là danh môn chính phái cả đời làm người quy củ, tự nhiên lại thua kém Chân Hiểu Nhân không có lý do chính đáng như vậy. Hắn không nghĩ tới dễ dàng tin tưởng người khác cùng không có đầu óc lại có liên hệ như vậy, nếu không hắn cũng không lâm vào bẫy của Chân Hiểu Nhân.
Ngụy Quân Tử thẹn quá hóa giận, lớn tiếng nói: “Họ Chân kia, ngươi đến tột cùng vẫn là không cho người ta thấy. Nếu trong lòng ngươi không có gì mờ ám, sao không để ta so tài với thủ hạ của ngươi, so qua rồi ta có thể khẳng định hắn có phải Giản tiểu tặc hay không?”
Giản Tấn đang sờ tới kiếm bên eo lưng, một cánh tay khác nhanh chóng bắt lấy bàn tay đang sờ kiếm.
Giản Tấn ngẩng đầu, thấy Chân Hiểu Nhân đứng trước mặt hơi lắc đầu, trong lòng hiểu ý, tay cầm kiếm thả xuống, Chân Hiểu Nhân cũng thuận thế buông tay.
Động tác liên tiếp quá sức vi diệu, mọi người xung quanh đều không phát hiện, trong giây lát ấy, một hồi tinh phong huyết vũ bao trùm không gian. Giản Tấn tiếp tục thấp mắt đứng sau Chân Hiểu Nhân, yên tâm để hắn ứng phó.
Chân Hiểu Nhân lắc lắc cây quạt, thoải mái nói: “Ngụy chưởng môn, phái Hoa Sơn các người muốn cùng Thiếu Lâm tự tranh đoạt vị trí minh chủ võ lâm Trung Nguyên phải không?”
Một câu này gây kinh thiên động địa, lập tức dời sự chú ý của mọi người đi. Ai ai cũng hai mắt nhìn nhau, ngớ ngác không biết gì.
Ngụy Quân Tử đỏ mặt, trộm nhìn Minh Lễ bên cạnh, thấy bộ dáng đăm chiêu của hắn, trong lòng quýnh lên, quát lớn: “Họ Chân kia, ngươi nói hưu nói vượn gì vậy? Ta khi nào phải khiêu chiến với Thiếu Lâm tự?”
Chân Hiểu Nhân lắc đầu, nói: “Ngụy chưởng môn, làm ngươi phải thật thà (QT dịch là phúc hậu nhưng ta nghĩ thật thà đúng hơn), dám làm mà không dám nhận sao?”
không đợi Ngụy Quân Tử phản bác, Minh Lễ một bên sớm kiềm chế không được hỏi: “Chân Giáo chủ, xin chỉ giáo.”
Ngụy Quân Tử thấy hắn thật sự mắc câu, kêu lên: “Minh Lễ, chẳng lẽ ngươi không tin ta?”
Minh Lễ lúc này không có chứng cứ rõ ràng cũng không dám đắc tội với Ngụy Quân Tử, cười làm lành, nói: “Ngụy chưởng môn, ngài không cần sinh khí. Để chúng tôi nghe cao kiến của Chân giáo chủ. Nếu không đúng, ngài còn có thể lấy lại sự trong sạch mà.”
Ngụy Quân Tử hừ lạnh một tiếng, ôm ngực đứng thẳng, nói: “Họ Chân kia, ngươi tốt hơn là nên nói thật. Ta Ngụy Quân Tử muốn xem, ngươi có chứng cớ gì? Ta hành tắc chính, tọa tắc ổn (đi đứng ngay ngắn, ngồi cũng vững vàng, ý nói không làm gì sai trái). Tuyệt đối không làm…thất vọng cái tên Quân Tử này.”
Chân Hiểu Nhân cười khúc khích nói: “Tên ngài quả thực rất hay, đường đường là Quân Tử sao? Nhưng cái họ đã bán đứng ngài rồi.”
Người chung quanh tinh tế cười, cái tên “Ngụy Quân Tử” này, mỗi người đều hiểu ý mỉm cười.
Ngụy Quân Tử sắc mặt đại biến, đã phát hiện ra. Lời nói của Chân Hiểu Nhân thực sự đã chạm phải chỗ đau của hắn. Hắn thích cái tên này, vì nó mà hành động cũng phải chuẩn tắc, vậy mà lại mang một cái họ không hay ho chút nào, hắn vô cùng căm hận, nhưng vô luận thế nào, họ là từ cha mẹ trưởng bối, không thể thay đổi, bởi vậy hắn thập phần kiêng kị ngươi khác lấy đại danh ra gọi hắn. Tuy rằng không ít kẻ lấy cái đó ra chê cười hắn, nhưng từ khi hắn đánh bại một trăm kẻ cười nhạo tên hắn, trong chốn võ lâm không ai dám phạm vào điều kiêng kị của hắn nữa.
Nhưng lần này lại bị Chân Hiểu Nhân đứng ngay trước mặt cười nhạo, làm hắn nổi trận lôi đình.
Minh Lễ đảm nhiệm vị trí chủ trì lâm thời trong lòng cười trộm, bất quá vẫn phải giữ gìn vẻ mặt bình tĩnh, vì giúp Ngụy Quân Tử lấy lại mặt mũi, hắn hướng Chân Hiểu Nhân nói: “Chân giáo chủ, thỉnh ngài mau chỉ giáo.”
Chân Hiểu Nhân gật đầu khen: “Không tưởng được ngươi tuổi còn nhỏ, nhưng lại đĩnh hội được thuật đối nhân xử thế. Được rồi, ta nói rõ, miễn cho họ Ngụy kia đến chết, vẫn là oan hồn.”
Ngụy Quân Tử hừ lạnh một tiếng, hắn thật muốn xem Chân Hiểu Nhân miệng chó phun ra được cái gì. Không chỉ có Ngụy Quân Tử, các đệ tử khinh công không đủ, không có kinh nghiệm truy địch đang ngồi đây đều dỏng tai lên, hy vọng nghe ra được cái gì đó, để lập một công lớn.
Chân Hiểu Nhân chậm rãi nói: “Họ Ngụy kia, ta nói ngươi muốn tranh vị trí võ lâm minh chủ, có hai nguyên nhân. Đầu tiên, ” Chân Hiểu Nhân dựng một ngón tay lên, “Thất Tâm hòa thượng vốn cùng ta hợp tác, tạo ra một cục diện mới, một chương sử mới của võ lâm thượng lưu, nhưng Thất Tâm hòa thượng vừa đi, ngươi liền nhanh chóng phá hoại, làm khó dễ bên ta. Rõ ràng ngươi muốn phá hư quan hệ hợp tác của chúng ta, lưu lại cho Thiếu Lâm tự bêu danh bội bạc.”
Minh Lễ thật sự đang lắng nghe gật đầu, ma giáo chủ này nói rất có lý, rồi còn trừng mắt liếc Ngụy Quân Tử một cái, trong lòng nhớ kỹ, đợ đến khi sư phó trở về, hảo hảo cáo trạng.
Chân Hiểu Nhân lại dựng lên ngón tay thứ hai, nói: “Tiếp theo, Ngụy chưởng muôn ngươi tích cực tìm Giản Tấn như vậy, chỉ sợ không phải vì Thiếu Lâm tự, mà còn có mục đích khác.”
Câu này quá mức oanh động, toàn bộ lập tức ồn ào.
Ngụy Quân Tử vẫn kiên trì, ngoan cố, lớn tiếng nói: “Ngươi có ý gì? Ta có mục đích gì chứ?”
Chân Hiểu Nhân nhìn hắn, khiến Ngụy Quân Tử thấy chột dạ, mặt gần như cúi gằm xuống.
Chân Hiểu Nhân lớn tiếng nói: “Nếu ngươi không có dị tâm, vì sao lúc này không chỉ ra nghi hoặc của ngươi với hai gã Thiếu Lâm đại sư. Thừa dịp họ không ở đây, nói luôn đi.”
Mọi người đều đồng ý với Chân Hiểu Nhân, bởi vì hắn nói có lý, mà đối bộ dàng đầy ám muội của Ngụy Quân Tử, hoài nghi với y ra tăng vài phần.
CHân Hiểu Nhân nhìn biểu tình tin phục của mọi ngươi, đã thấy rõ hiệu quả đạt được, đây là cơ hội rời đi tốt nhất. Nếu không hai gã đại sư trở về, chỉ sợ không dễ dàng hành động.
Vì thế Chân Hiểu Nhân hướng Minh Lễ ôm quyền hành lễ, nói: “Nếu quý phái hôm nay nhiều chuyện, Chân mỗ cũng không quấy rầy, xin cáo từ trước. Đợi ngày lành lại đến bái phỏng.”
Minh Lễ đã sớm sốt ruột chỉ muốn càng ít ngươi càng tốt, khách sáo nói: “Hôm nay bản tự đã quấy rầy nhã hứng của Chân giáo chủ, xin thứ lỗi.”
Chân Hiểu Nhân đáp lễ nói: “Đâu có đâu có, giúp ta gửi lời hỏi thăm phương trượng, mong hắn sớm ngày bình phục.”
Nói xong, Chân Hiểu Nhân nhấc chân đi ra ngoài. Giản Tấn cùng Trần Phong cũng theo sau.
Giản Tấn đang muốn rời khỏi đại sảnh, chỉ nghe đằng sau có ngươi kêu lên: “Giản tiểu tử, chạy đi đâu?”
Theo bản năng quay đầu lại, liền gặp phải kiếm quang lóe sáng, lưỡi kiếm sượt ngang một bên má. Nháy mắt liền cảm thấy trên mặt đau đớn, máu tươi chảy ra, xung quanh nhất thời đồng loạt ồ lên.
[Ngân Hồ] Đệ thập thất chương
Tháng Bảy 22nd, 2011 § Để lại phản hồi
Đệ thập thất chương
“Các vị nhân sĩ chốn võ lâm, hôm nay mọi người tề tựu ở đây, trừ bỏ việc chứng kiến tân nhâm phương trượng bổn môn tiêu sái nhận chức. Trọng yếu hơn là muốn đoàn kết đứng lên, cộng kháng ngoại hối (cùng nhau chống thế lực bên ngoài, đại loại thế, nàng nào có thể ra hay hơn cho ta xin nhé).” Nói đên đây, Thất Tâm hòa thượng dừng một lát.
Trung Nguyên hào kiệt chung quanh nhất loạt vểnh tai lên nghe, họ biết, câu kế tiếp mới là mục tiêu chủ yếu của đại hội này.
Thất Tâm hòa thượng thấy mọi người đều dừng lại, hắn không hề tĩnh tọa, đứng lên, dọc theo phương thính, đi tới đi lui, phối hợp phát biểu lòng đầy căm phẫn, lấy lòng ủng hộ của mọi người.
“Nói vậy vô luận tin tức của vo lâm nhân sĩ có đúng hay không, tất cả mọi người đều rõ, gần đây Trung Nguyên võ lâm xuất hiện một tội ác tày trời, nghe rợn cả người.”
Thất Tâm hòa thượng nhìn Ngụy Quân Tử trước mặt, thân thể đứng không vững, gắt gao nhìn hai mắt Ngụy Quân Tử, khoảng cách của hai người quá gần, gần đến nỗi chỉ cần Thất Tâm hòa thượng động một chút, môi hai người sẽ chạm nhau. Thất Tâm hòa thượng không chút phát hiện, càng nói càng tới gần, “Hắn làm nhiều việc ác, đánh chết, đả thương, đánh cho tàn phế quá nhiều võ lầm nhân sĩ.”
Khi đã gần hắn nhất, chưởng môn Ngụy Quân Tử lấy một loại tư thế khiên chiến không ngừng ngửa ra sau, ý đồ tách rời khoảng cách của hai người. Cuối cùng Thất Tâm hòa thượng cơ hồ cả người ghé lên người Ngụy chưởng môn.
(Lão hòa thượng này cố ý dựa dẫm câu dẫn Ngụy đại hiệp a)
Ngụy chưởng môn liên tục gật đầu, đồng ý: “Thất Tâm đại sư, nói rất đúng. Tiểu tặc này thực sự đáng hận.” Hắn biết, chính mình còn chưa nhắc tới, lão hòa thượng này còn không dựng dậy. Hắn trong lòng oán hận, lão hòa thượng đậu hủ này ăn ra gì chứ.
Thất Tâm hòa thượng phi thường vừa lòng thái độ của Ngụy chưởng môn, lấy tư thế phi thường tao nhã đứng thẳng lên. Khôi phục khí thế đích cao vọng trọng, tiếp tục thong thả khởi bước.
“Hơn nữa, ba gã đức nghệ song hinh (đức nghệ giỏi cả 2, đại loại thế), chưởng môn như hạc trong bầy gà của bổn môn, cũng không thích thủ đoạn của ác nhân này. Ngươi nói hắn có ác không?”
Thất Tâm hòa thượng lại sử dụng chiêu y hệt với các chưởng môn khác, thẳng thắn mà khiến người ta đồng tình với quan điểm của hắn.
“Đối với võ lâm đại ác như thế, chúng ta tất phải giết. Nhưng không nghĩ tới tiểu tặc này, càng ngày càng kiêu ngạo, càng ngày càng khác người, chẳng những đắc tội với chính đạo nhân sĩ chúng ta, ngay cả huynh đệ hắc đạo cũng không tha.”
Thất Tâm hòa thượng đột nhiên đưa lưng về phía mọi người, sát khí trên mặt đem một gã huynh đệ võ lâm gần nhất, không chút khách khí sợ tới mức ngã ngồi trên đất, tiểu lâu la không biết tên kia nhất thời trở thành trung tâm của mọi sự chú ý, hắm xám xịt mặt bởi những tiếng cười vang của mọi người mà quay về chỗ.
Thất Tâm hòa thượng bất mãn, lấy giọng the thé nói: “Bởi vì…hắn lần này…sự tình quá mức…khó giải quyết. Ta đề nghị chúng ta bỏ đi luật lệ, làm việc mà người khác không dám làm. Vì lịch sử Trung Nguyên võ lâm mà tạo một tấm bia lớn.”
Nói xong, Thất Tâm hòa thượng đắc ý nhìn mọi người xung quanh.
Hắn lần này không khác gì đặt một quả bom hẹn giờ, tất cả mọi người đang ngồi khe khẽ nói nhỏ, phóng đoán sáng kiến kinh thiên động địa trong lời nói của Thất Tâm hòa thượng.
Vẫn là chưởng môn phái Điểm Thương phá vỡ cục diện, đại diệm mọi người hướng Thất Tâm hòa thượng hỏi: “Ha ha, Thất Tâm đại sư, ngươi cũng biết chúng ta không sáng dạ. Chúng ta toàn những người thô thiển, từ trước đến nay đều là nói thắng, không vòng vo, ngươi có thể nói dễ hiểu hơn chút không?” Mọi người phía sau phối hợp gật đầu, đều thừa nhận đầu óc bọn họ không đủ sáng suốt.
Còn Trần Phong nghe xong trong bụng âm thầm buồn cười, nếu không phải dè chừng thân phận, sớm đã cười lăn lộn trên đất. Hắn chưa từng thấy một đại bang nào tranh nhau thừa nhận mình ngu dốt, hắn nhìn Thất Thâm hòa thượng đầy khinh miệt, khó trách sau màn hạ độc thủ kia có thể dễ dàng đem võ lâm Trung Nguyên làm như vũ khí sắc bén nhất trong tay, chỉ cần tìm được người đứng đầu võ lâm Trung Nguyên, hắn sẽ không cần phải làm như vậy mà vẫn lấy được sự đồng tình của võ lâm Trung Nguyên.
Thất Tâm hòa thượng phi thường hài lòng trở lại trọng điểm, hắn bắt chước Gia Cát Lượng, làm ra vẻ như đang vuốt râu dê, tay trái sờ lên khoảng không, nga, nghĩ tới, ngày hôm qua vừa mới cạo râu, bây giờ trên cằm chỉ còn cái cái da lông ngắn. Hắn đành phải buông hai tay, chắp sau lưng, rung đùi đắc ý nói: “Ở thời điểm Trung Nguyên võ lâm nguy nan, là thời điểm Giản tiểu tặc kiêu ngạo. Để cứu Trung Nguyên võ lâm khỏi thời cơ nguy cấp, để lấy lại danh dự của chúng ta. Chúng ta phải vứt bỏ ngại ngùng, kề vai chiến đấu. Cùng chống lại kẻ địch. Vì thế, Thiếu Lâm tự đặc biệt mời nhân tài của hắc đạo Chân Hiểu Nhân, Chân giáo chủ. Nào, mọi người nhiệt liệt, nhiệt tình cùng nhiệt tâm vỗ tay.” Lập tức hắn cực kỳ nhiệt tình vỗ mạnh tay, cũng có vài đệ tử Thiếu Lâm làm theo sư thúc tổ, chần chờ vỗ vài cái. Nhưng hầu như mọi người đều dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Thất Tâm.
Thất Tâm cũng thấy được không khí xấu hổ, hắn ngượng ngùng buông tay, nói: “Không bằn…không bằng, chúng ta cùng nghe cao kiến của Chân giáo chủ, được không?” Trong mắt mọi người, lời này càng nói càng nhỏ hơn, lo lắng không được hưởng ứng.
Chân Hiểu Nhân ngồi một bên đợi đã lâu, điềm nhiên tiến lên. Hắn tự tin tràn đầy cùng Thất Tâm hòa thượng lo lắng hoàn toàn đối lập, cũng để lại ấn tượng sâu sắc đối với bạch đạo nhân sĩ. Bọn họ âm thầm khen ngợi, khen cho nhân trung long phượng, ai nói ma giáo nhân sĩ diện mục đáng ghét, hành vi hạ lưu. Nhưng mà giáo giáo chủ này nhìn thế nào cũng là nhân khuông nhân dạng (mang hình người =.=).
Chân Hiểu Nhân ôm quyền hướng bốn phía hành lễ, nói: “Các vị võ lâm nhân sĩ đang ngồi đây đều thành danh sớm. Đều là tiền bối của tiểu tử, ít nhiều được Thất Tâm hòa thượng cất nhắc, tiểu tử mới có thể đứng đây nói vài câu.”
“Thực sự cất nhắc ngươi. Xem ra ngươi cũng tự mình biết điều.” Một thanh âm lạnh lùng châm chọc.
Chân Hiểu Nhân liếc mắt nhìn đám người, không chút để ý, nói: “Tiểu tử nếu có chút đắc tội, thỉnh các vị tiền bối thông cảm.”
“Thông cảm cũng không dám, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn gọi ông nội. Vậy là được rồi.” Thanh âm kia lại vang lên.
Thực sự là tượng đất còn có ba phần tính, không đợi Chân Hiểu Nhân phản ứng. Bởi vì hắn không kiểu ngạo không siểm nịnh, nói chuyện tiến lùi hợp lý lấy được lòng của chính đạo nhân sĩ, sớm bất mãn, nhìn về phía kẻ đang nói chuyện. Có lầm hay không, nói ra những lời như thế chỉ có ma giáo nhân sĩ, kẻ tự xưng là chính đạo nói ra chỉ làm trò cười trò cười cho người trong đạo mà thôi.
“Các ngươi nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ta nói sai?” Người vừa nói là chưởng môn phái Hoa Sơn, nhìn thấy ánh mắt khiển trách của mọi người, hỏi lại.
Mọi người cùng nhau gật đầu, Ngụy Quân Tử chứng minh mình không cố tình gây sự, hắn chỉ vào Chân Hiểu Nhân nói: “Các ngươi tưởng hắn tốt lắm sao? Hắn là đồng lõa của Giản Tấn.” Ngụy Quân Tử xuất toàn lực, hô lớn.
Mọi người kinh sợ, ánh mắt chuyển qua Chân Hiểu Nhân, tràn ngập nghi hoặc. Thất Tâm hòa thượng hỏi: “Chân giáo chủ, có việc này sao?”
Chân Hiểu Nhân sắc mặt không thay đổi lắc đầu, nói: “Ngụy chưởng môn sai rồi, bản giáo mấy tháng trước sớm phát lệnh đuổi giết Giản Tấn, ta nghĩ những người đang ngồi không ai không hiểu.” Mọi người gật đầu, bị Chân Hiểu Nhân thuyết phục, chuyện này lúc trước cực kì oanh động. Ma giáo từ lúc thành lập tới nay, chỉ phát lênh đuổi giết với hai người, trong có có một cái là mười năm trước, một đại hiệp tự mãn ở kinh thành, nhưng cuối cùng cũng bị ma giáo bắt giữ, bị tra tấn đến chết. Mà người thứ hai chính là Giản Tấn Giản tiểu tặc. Nghe sơ qua tin tức này, không ít nhân sĩ chính đạo vui sướng khi người gặp họa, thầm nghĩ chịu giáp công của hắc bạch lưỡng đạo, Giản tiểu tặc sa lưới chỉ còn là vấn đề thời gian.
Nhưng không nghĩ tới, mệnh của Giản tiểu tặc thật là tốt, vẫn sống đến tận giờ. Quả thực trở thành nỗi nhục trong lịch sử hắc bạch lưỡng đạo.
Ngụy Quân Tử đương nhiên cũng biết, nhưng buổi tối hôm đó, rõ ràng người này đột ngột xuất hiện ngay trước mặt mình, vốn có thể bắt Giản Tấn đang thất thủ, còn suýt nữa bị thương. Khẩu khí hắn giờ lại như thể phủ nhận tất cả. Thấy mọi người bị hắn thuyết phục, Ngụy Quân Tử lớn tiếng nói: “Họ Chân kia, ngươi không cần chối. Tối hôm đó…” nói được một nửa đột nhiên dừng lại, khiến mọi người nổi lên tò mò.
Nguyên lai Ngụy Quân đột nhiên tỉnh ra, liền vội vàng câm mồm. Hắn nghĩ, việc mình đuổi giết Giản Tấn, nguyên bản là do Thiếu Lâm nhờ vả, không thể từ chối, mới miễn cưỡng chấp nhận.
Diễn viên vốn không phải mình, mà là Thiếu Lâm tự quang minh chính đại, nghĩ chính ngôn thuận cùng Giản Tấn có cừu oán, chính mình cùng lắm cũng chỉ đứng bên cạnh phất cờ hò reo, phối hợp trợ uy. Nếu nói ra, chính mình từng lén tìm Giản Tấn gây chiến, chẳng phải là giọng khách át giọng chủ, Thiếu Lâm tự khó có thể không đôi mình sinh nghi, nghĩ mình có ý đồ khác. Tuy rằng Giản tiểu tặc cực kì hấp dẫn, nhưng với tình huống hiện tại, vì hắn mà cùng Thiếu Lâm tự sinh hiềm khích thật sự không khôn ngoan.
Ngụy chưởng môn ngu ngốc không chút tính toán ngay thời khắc mấu chốt thì tỉnh ngộ, vội vàng che miệng mình.
Chân Hiểu Nhân chỉ số thông mi cao hơn hắn gắp trăm lần làm sao không rõ hắn nghĩ gì, cố ý hỏi: “Không biết Ngụy chưởng môn đang ám chỉ chuyện gì, sao không nói ra, để anh hùng thiên hạ cùng phân xử.”
Ngụy Quân Tử làm sao có thể nói, hắn thần tình đỏ bừng, hơn nửa ngày mới nói: “Ý ta…là…Thiếu Lâm tự không hổ là dẫn đầu thiên hạ võ lâm…Thất Tâm đại sư nói một hồi, như thể xối nước lên đầu, khiến ta hiểu ra không ít điều.” Nói xong, không ít người bị hắn động đến quá khứ, không ngừng vỗ tay, đều gật đầu tỉnh ngộ.
Thất Tâm hòa thượng trừng mắt liếc nhìn Ngụy Quân Tử một cái, khẳng định hắn có chuyện đang giấu diếm. Hắn nói mấy câu lừa gạt người khác con được. Trong mắt Thất Tâm đại sư chỉ là qua loa cho xong, cẩu thí bất thông (rắm chó không kêu =.=, ý nói không lưu loát, không đáng tin), trong lòng kết luận Ngụy Quân Tử không phải người đáng tin cậy, đối hắn cũng không tín nhiệm.
Thất Tâm hòa thượng đối với Chân Hiểu Nhân lại hòa ái rất nhiều, song phương không giữ quy rắc chỉ tập trung truy lùng Giản Tấn, trao đôi thành kiến.
Khách và chủ đang trò chuyện vui vẻ, đột nhiên chính chủ Trí An phương trượng “A” lên một tiếng, ngã vào trong lòng Ngân Hồ, ngực chảy máu.
Ngân Hồ nhìn máu trước mắt, không để ý nhan sắc chói mắt, cũng không quản làm bẩn hai tay, theo bản năng che miệng vết thương lại, ngăn máu đỏ tiếp tục chảy. Nhưng chỉ là công cốc, máu đỏ bắt mắt từ vết thương cứ thế trào ra, thấm đẫm tay hắn, hai mắt như thể bị kim châm. Mũi hắn ê ẩm, hai má ướt át, không nhìn thấy sinh mệnh trẻ tuổi đang thống khổ trong lồng ngực.
=======================
Ui trời ơi Trí An bị đâm roài không biết sống chết ra sao
Chờ chương tiếp nhé
[Thông báo] Từ chị Xuân…
Tháng Bảy 21st, 2011 § Để lại phản hồi
Hôm nay đi tìm Bảo Hồ trên baidu thì thấy cái thông báo này của chị Xuân nên dán lên cho mọi người coi. Thực ra là từ 19/9/2009 không biết đã ai biết chưa nhưng ta vẫn dán lên. Nói vậy là chị Xuân ngâm Bảo Hồ được 2 năm rồi nhỉ. =.=
======================
Ta đối với tác phẩn này có chút không vừa lòng
Hơn nữa gần đây bận sửa Kim Hồ cùng Ngân Hồ
Phát hiện một số chi tiết không hài lòng
Đang sửa cả 3 quyển
Cho nên ta phải tạm dừng
Ô ô (chị ấy khóc nhaz) ta thực xin lỗi mọi người ngàn vạn lần đừng “pia” ta(ta thực sự không biết pia là gì nên để nguyên, nàng nào biết chỉ ta với)
Ta sẽ rất nhanh sửa lại
Đến lúc đó sẽ tiếp tục
Ta cũng không muốn bỏ
Ha hả a……….che mặt bay đi, không mặt mũi nào gặp mọi người.
===================================
Đại thể là thế
Tình hình là chị ấy đã viết xong chương 53 Bảo Hồ và tạm ngưng
Có nguy cơ Ngân Hồ và Kim Hồ bị sửa rất nhiều vì chính ta đọc cũng thấy có vài chỗ không được hay còn Bảo Hồ thì giờ đang trans nên chưa nói trước được.
Mong là chị Xuân đừng sửa nhiều quá không thì khổ cho đám biên tập bọn ta lắm TT.TT
Nàng nào mún đọc Bảo Hồ trước thì ta share cho