Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ tứ chương

Đệ tứ chương

Mặt trời đã lên cao mà khách nhân trong phòng vẫn chưa tỉnh dậy, Bát ca bưng một chậu nước tới của phòng đổi tới đổi lui, không dám vào. Vẫn là xuống lầu thì hơn. Vạn nhất gõ cửa, khách nhân bên trong đang làm gì đó mờ ám, nhận thấy có động tĩnh liền giết người giệt khẩu thì sao? Nghe khách nhân phòng bên nói, buổi tối phòng này thường phát ra những âm thanh quỷ dị. Bát ca nhớ tới những tiểu thuyết võ hiệp có miêu tả tình lễ thường xem, bất giác rụt cổ lại, toàn thân lạnh toát. Hắn vuốt đầu, ân, vẫn là tính mạng quan trọng hơn, vội vàng bưng chậu xuống lầu.

“Chi nha” một tiếng, Bát ca vừa mới xoay người, một chân chuẩn bị bước xuống lầu, của phòng phía sau mở ra.

“Tiểu nhị, ngươi đang làm gì vậy?” Bát ca nuốt nước miếng, gượng gạo xoay người sang chỗ khác, không quên đối mặt khách nhân mà mỉm cười, nói: “Khách quan, ta mang nước rửa mặt đến cho người đây.” Chính Bát ca không biết vẻ mặt tươi cười của hắn hiện giờ so với khóc còn khó coi hơn.

Giản Tấn ôm ngực, nheo mày, nói: “Nước rửa mặt thì không đủ, chuẩn bị bồn tắm. Ta phải tắm rửa.”

“Vâng, vâng, sẽ có ngay.”  Bát ca chạy như muốn thoát khỏi nơi này.

Giản Tấn sờ sờ mặt, lẩm bẩm: “Ta khi nào đã trở nên đáng sợ như vậy. Như thế nào nhìn thấy ta đã trốn.”

Hắn lắc lắc đầu, xoay người trở về phòng, lòng tự trọng bị đả kích nghiêm trọng, phải bắt nương tử trên giường bồi thường mới được.

Ngân Hồ lúc này vẫn còn ngủ nướng ở trên giường, Giản Tấn nhẹ lay người hắn, thấp giọng thì thâm bên tai: “Nương tử, mau dậy thôi.”

Ngân Hồ đang ngủ say, sao quản được, coi Giản Tấn như lũ ruồi bọ bên tai, nhẹ nhàng phát, nói: “Không…Ta muốn ngủ…”

Giản Tấn không đề phòng, bị hắn phát cho mấy cái, đành phải ngẩng đầu, nhìn đôi môi sưng đỏ của Ngân Hồ, thân dưới không ngừng chảy ra chất lỏng màu trắng, toàn thân để lộ ra dấu vết yêu thường từ người khác. Giản Tấn gãi gãi đầu, thầm nghĩ mình có quá đáng quá không. Tuy rằng là do Ngân Hồ bắt đầu trước, nhưng chính mình không những không kiềm chế, ngược lại không ngừng thêm du thêm sài(gần giống với thêm dầu vào lửa đó *chắc thế*), làm cho dục hỏa càng lớn, chẳng những làm tổn thương đối phương, cũng làm cho dục vọng của mình càng thêm mãnh liệt.

“Bang bang phanh.” Tiếng đập cửa vang lên.

Giản Tấn cao giọng: “Ai đó?”

“Khách quan, ta đưa nước đến.”

Giản Tấn mở cửa, để hộ mang bồn tắm vào.

Tiểu nhị tiến tới cửa phòng, liền cảm thấy xạ hương càng thêm đặc, hắn hít sâu một hơi, tò mò nhìn xung quanh, thấy trên giường có vật gì đó. Tính tò mò lại được khơi dậy.

“Nếu ngươi nhìn tiếp, ta không thể đảm bảo ngươi còn có thể nhìn thấy mặt trời ngay mai nữa không đâu.” Giản Tấn lạnh lùng nói.

Bát ca quay đầu, vừa đúng lúc Giản Tấn  đứng trước cửa sổ, ánh mặt trời đằng sau chiếu xuyên qua khung cửa sổ, tuy không thấy rõ mặt, nhưng toàn thân hắn lại toát lên khí khái vương giả, khiến người ta không khỏi lo sợ.

Bát ca vội cúi đầu, không dám nhìn nữa, vội vàng lui ra ngoài. Nương à! Người ở phòng này đâu rồi? Mới nãy còn hữu thuyết hữu tiếu(*không biết giải thích thế nào cho đúng nữa* cười nói vui vẻ. Nguyên văn là như thế này 有说有笑), trong chốc lát sát khí nổi lên bốn phía. Biến sắc so với biến thiên còn nhanh hơn.

Sau khi tiểu nhị rời đi, Giản Tấn ôm Ngân Hồ còn đang mê man, tiến đến trước bồn, đặt hắn ngồi vào trong.

Ngân Hồ cứ thế ngồi trong bồn tắm, vẫn không có ý tỉnh lại. Giản Tấn cầm khăn, nhẹ nhàng lau người hắn, Ngân Hồ mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy phi thường thoải mái, miệng không khỏi kêu lên.

Giản Tấn nghe tiếng kêu, cả người nóng lên. Dục vọng được thỏa mãn đêm qua lại ngo ngoe đứng lên. Hai tay hắn như mất kiểm soát, ném khăn qua một bên,vuốt ve toàn thân Ngân Hồ.

Ngân Hồ trải qua vô số lần đại chiến đêm qua, cơ thể sớm mẫn cảm, lúc này lại phải chịu sự trêu trọc của Giản Tấn, thùy hạ lại đứng lên. Hắn bị ngọn lửa mới dấy lên trong người đánh thức, hai mắt vừa mới tỉnh ngủ vẫn còn mơ màng, nói: “Kim Hồ, đừng loạn. Ta vẫn còn muốn ngủ.”

Giản Tấn nghe thấy miệng hắn gọi tên nam nhân khác, không khỏi nhíu mày, không nể tình, hai tay ra sức mạnh hơn.

Ngân Hồ đau kêu ra tiếng.

Giản Tấn hỏi: “Kim Hồ là ai?”

Ngân Hồ lúc này mới nhìn rõ nam nhân trước mặt, theo quán tính mà đáp: “Kim Hồ là huynh trưởng của ta. Ta còn tưởng hắn theo ta đùa giớn.”

Giản Tấn lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, dặn dò: “Lần sau không được cùng người khác đùa giỡn như vậy nữa.”

“Nga.” Ngân Hồ nhu thuận đáp, lập tức hắn cảm nhận được đôi tay đang dao động của Giản Tấn, hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?”

Giản Tấn cười xấu xa: “Ôn lại nội dung đêm qua.”

Hắn hôn lên cái miệng đang mở của Ngân Hồ, chế trụ hắn phía dưới.

Ngân Hồ không có kinh nghiệm gặp phải cao thủ Giản Tấn tự nhiên không có lực chống đỡ, đành phải lần nữa rơi vào biển tình.

Tắm rửa suốt cả buổi sáng, thẳng đến giữa trưa, phải đổ thêm nước, hai người mới tẩy trừ sạch sẽ.

“Đến đây, a, ăn thử miếng thịt này đi.” Giản Tấn gắp miếng thịt đưa vào miệng Ngân Hồ.

“Ân ngon.” Ngân Hồ kêu lên.

“Ân, quả thật rất ngon. Bên ngoài mềm mềm, ngọt ngọt. Kỹ thuật rất khá.” Giản Tấn cũng thưởng một miếng.

“Ta muốn ăn cái kia.” Ngân Hồ đứng dậy, muốn lây tô thịt ở xa, nhưng mới đứng dậy, Ngân Hồ thống khổ kêu “Ai u” một tiếng, ngã ngay trên ghế.

Giản Tấn nhanh chóng đỡ được thắt lưng Ngân Hồ, nói: “Nương tử, ngươi muốn ăn gì cứ nói. Ta gắp cho.”

Ngân Hồ được ăn uống no đủ, sống sung sướng, rồi lại nhìn tên đầu sỏ làm thắt lưng mình đau, oán hận nói: “Ngươi như thế nào không khó chịu, thắt lưng ta đau đến chết rồi đây.”

Giản Tấn cười trừ, nói: “Lần sau ta sẽ chú ý.”

Ngân Hồ kêu lên: “Lần sau ta phải ở trên.” Ngân Hồ ngay từ đầu quyên rằng mục đích là thượng Giản Tấn.

“Cáp.” Miệng Giản Tấn mở lớn, đầu đau vạn phần.

“Uy, nhanh lên, ta phải ăn cái kia.” Ngân Hồ không quan tâm đến Giản Tấn đang nghĩ ngợi gì, vẫn thúc giục nói.

Giản Tấn tiếp tục phục vụ Ngân Hồ, một bên suy nghĩ xem làm sao để đối phó với quyết định của Ngân Hồ.

Hai người thân mật ngọt ngào ăn cơm, căn bản không nhận thấy hành vi quái dị đó khiến mình trở thành tâm điểm của mọi người.

Ngân Hồ thoải mái hưởng thụ sự phục vụ của Giản Tấn, đột nhiên nhớ tới một vấn đề phi thường nghiêm trọng, hắn kéo kéo ống tay áo Giản Tấn, nhỏ giọng hỏi: “Uy, ngươi có tiền không?”

Giản Tấn lắc đầu, nói: “Không có, tiền không phải ở trên người ngươi hết sao?”

Ngân Hồ biến sắc kêu lên: “Giản Tấn, ngươi cũng không nên nói bừa. Ngươi có bao giờ đem tiền cho ta đâu?”

Giản Tấn vô tội nói: “Nhưng không phải một nửa tiền là nương tử cầm sao?”

Sắc mặt Ngân Hồ trắng bệch: “Chính là trên người ta không có nhiều tiền như vậy.” Hắn nhìn chằm chằm đầy bàn sơn hào hải vị, cả giận nói: “Ta mặc kệ, tại người gọi nhiều đồ ăn như vậy, ngươi phải chịu trách nhiệm.”

Giản Tấn khó xử nói: “Chẳng lẽ chúng ta phải làm không công trả nợ chắc?”

Ngân Hồ thấp giọng nói: “Không thể nào?” Trong đầu hắn hiện ra hình ảnh mình bưng chén đĩa, qua lại giữa đám khách nhân, nghĩ nghĩ, hắn liền thấy tiền đồ của mình sao quá xa vời.

“Chúng ta cứ ngồi như vậy cũng không được đâu.”

Ngân Hồ gật đầu: “Kéo dài thời gian không phải là cách hay.”

(Không biết dịch như vậy có được không. Nguyên văn của nó là “长痛不如短痛”)

Vì thế, Giản Tấn vẫy vẫy tay, tiểu nhị vội vàng tới: “Khách quan, ngài có gì phân phó?”

Giản Tấn lộ vẻ khó khăn, nói: “Này…Này…Tiểu nhị ca, chúng tôi không mang nhiều tiền như vậy, có thể trả bằng cái khác được không?”

Loại người ăn cơm trắng này, tiểu nhị thấy đã nhiều, liền biến sắc, kêu lên: “Chưởng quầy, có người ăn cơm trắng.”

Một nam tử dáng người cường tráng miệng thở ra lửa từ trên lầu đi xuống, lớn tiếng kêu gào: “Ta xem xem, kẻ nào không biết xấu hổ, dám ăn cơm trắng ở đây.”

“Trong này, chưởng quầy.” Tiểu nhị cao giọng kêu lên.

Chưởng quầy cường tráng hai mắt nhíu lại, quay người. Đang định phát hỏa, trông thấy Giản Tấn, lửa giận lập tức tắt, cười tươi như hoa, nói: “Giản thiếu gia, ngọn gió nào đưa ngài tới vậy?”

Thấy không khí lúc này có phần không đúng, tiểu nhị lỗ mãng, chỉ vào Giản Tấn kêu lên: “Chưởng quầy, chính hắn, chính hắn là kẻ ăn không trả tiền.”

Không chờ Giản Tấn giải thích, chưởng quầy đã nhanh cướp lời: “Giản thiếu gia, tiểu nhị này mới tới, chưa quen mặt khách, có gì không phải, mong ngài bỏ qua.”

Ngân Hồ Giản Tấn hai mắt nhìn nhau, không thể lường trước được Giản Tấn trước khi mất trí lại là nhân vật tầm cỡ thế này. Giản Tấn nói: “Chưởng quầy, ta thực sự không có tiền.”

Chưởng quầy nghĩ Giản Tấn hiểu lầm ý mình, liên thanh giải thích: “Giản thiếu gia, ngài đừng đem tiểu nhân ra đùa như thế. Ngài chỉ cần phẩy tay thì tiền không biết bao nhiêu đều vào tay ngài. Ngài yên tâm, số tiền này đủ cho ngài mua sắm.”

Giản Tấn cười nói: “Ta nào có đùa, ta thật sự không có tiền.”

Chưởng quầy hơi trầm ngâm, đối tiểu nhị bên cạnh nhẹ nhàng phân phó.

Tiểu nhị liên tục gật đầu, chạy xuống lầu, chốc lát cầm một đôi đồ vật này nọ đi lên.

Chưởng quầy tiếp nhận, quay đầu lại, nói: “Giản thiếu gia, đây là chút lòng tốt của tiểu nhân. Nhất thời chỉ có thể gom được từng đó bạc, mong ngài không chê.”

Giản Tấn chưa kịp mở miệng, Ngân Hồ đã nhanh chóng đoạt lấy, mặt mày hớn hở nói: “Nếu chưởng quầy đã có ý tốt, chúng ta đành nhận vậy.” Ngân Hồ trong lòng âm thầm cao hứng, đánh bậy đánh bạ, không nghĩ tới Giản Tấn thực sự có tiền, không khỏi cảm thán tuệ nhãn của mình.

Chưởng quầy không biết Ngân Hồ, hỏi Giản Tấn: “Giản thiếu gia, vị này là?”

Giản Tấn cười nói: “Hắn là nương tử của ta.”

Chưởng quầy rõ ràng kinh ngạc, nhưng vẫn che giấu được vẻ kinh ngạc ấy, cười nói: “Hai vị đúng thật là một đôi quý nhân. Có thể nói là lang…lang duy…lang mạo!” Chưởng quầy vất vả mới nặn ra một câu khen ngợi.

(Chỗ “Có thể nói…” đó là mình dịch bừa, nguyên văn là thế này 可以说是郎““郎才““`郎貌)

Lời này ai lại không thích nghe, Ngân Hồ biết chưởng quầy khen hắn với Giản Tấn hợp đôi nhưng vẫn xảo quyệt hỏi: “Chưởng quầy, ai là duy, ai là mạo?”

“Cái này?” Chưởng quầy không biết làm sao trả lời, mồ hôi lạnh cứ rơi.

“Được rồi, Ngân Hồ chỉ giỡn ngươi chút thôi.” Giản Tấn thay chưởng quầy giải vây.

“Đa tạ thiếu gia.” Chưởng quầy xoa xoa mồ hôi lạnh, đi xuống lầu.

Chưởng quầy vừa đi vừa nhỏ giọng nói: “Vị thiếu gia này khi nào cưới được một phu nhân xảo quyệt như vậy, còn là nam nữa chứ! Không được, ta phải đem tin tức của thiếu gia đến cho quận chủ, bằng không chậm chễ cụng không phải giỡn chơi.”

Bên này Giản Tấn cũng truy vấn Ngân Hồ: “Nương tử, ta rốt cuộc là có thân phận như thế nào? Chưởng quầy này sao đối với ta lại cung kính đến vậy?”

Ngân Hồ nào biết được, đang lúc hắn suy nghĩ cách chối đẩy, lại xảy ra một việc, giúp hắn tạm thời thoát khỏi truy vấn của Giản Tấn.

==========================

Chương này có nhìu chỗ mình không hỉu lắm nên có thể dịch không được hay, thông cảm

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ tam chương

Etou…Mí ngày nghỉ tết lười không thèm edit mãi đến hum nay mới xong mong mọi người thông cảm 

Cái chương này tốn nhiều mồ hôi quá, trời lạnh mà trong phòng thấy nóng kinh khủng lun nên bạn nào yếu tim thì cố gắng đừng đọc đoạn cuối nhé ^^

============================

Đệ tam chương

Trác Kinh quận là một đại trấn nổi tiếng, cũng là điểm giao thông trọng yếu xuyên qua Trung Nguyên, tất cả khánh thương từ nam đến bắc đều phải nghỉ chân tại đây, đổi ngựa, bổ sung lương thực rồi mới tiếp tục hành trình. Bởi vậy mà Trác Kinh quận buôn bán rất phát đạt, tập hợp được nhân sĩ từ khắp nơi, Bắc ngữ, Nam khang ở đây đều có thể nghe được. Bởi vậy mà người Trác Kinh tự xưng là kiến thức rộng rãi. Đặc biệt Trác Kinh quận có một chuỗi khách điếm lớn là  Hoa Hảo Nguyệt lâu.

Cái gọi là mở cửa buôn bán, nghênh đón khắp nơi, chuyện cổ quái ngạc nhiên đến đâu chẳng gặp qua. Nghe nói trước đó không lâu, một đoàn ni cô, hòa thượng cầm đao xông đến đòi trọ lại, ngay cả Cái Bang luôn lấy tôn chỉ tiết kiệm cũng phá lệ bao hết toàn bộ khách điếm, hai bên một lời bất hòa thiếu chút nữa xuống tay. Tiểu nhị Bát ca giờ nhớ lại vẫn còn thấy đáng sợ.

Nhưng giờ đây, thấy tình cảnh trước mắt khiến Bát ca không khỏi tự nhủ cảnh giới của mình vẫn chưa đủ cao thâm.

Trước mặt Bát ca là hai gã nam tử đang gắt gao dựa vào nhau, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt xung quanh. Bất quá Bát ca vẫn thầm khen, hai vị nam tử này ngoại hình cũng thật tương xứng, một người cao lớn uy mãnh, dáng dấp tràn ngập khí khái oai vệ, nam tử kia thấp hơn hắn mấy phần, nhưng cũng là mi thành mục tú, Bát ca thầm nghĩ, hai người này ở chung một chỗ, nếu người này là nữ tử, quả thực là xứng đôi.

Ngân Hồ không kiên nhẫn, trừng mắt nhìn Bát ca.

Hai bọn họ nhìn chằm chằm nhau như thế, trong mắt Giản Tấn chẳng khác nào đưa tình, trong lòng có chút chua sót. Nói đến cũng buồn cười, Giản Tấn sau khi bị Ngân Hồ lừa, thật sự tin rằng Ngân Hồ là nương tử của mình, tự nhiên lại tỏ ý muốn chiếm đoạt, lúc này thấy nương tử cùng người khác mặt đi mày lại, đương nhiên trong lòng không khỏi khó chịu.

Hắn khiêu khích nhìn tiểu nhị, ôm lấy Ngân Hồ, mặc kệ những kẻ há hốc mồm ra nhìn xung quanh đó.

Ba người đứng đó, chằm chằm nhìn nhau, căn bản không thấy có người đang đứng ở cửa khách điếm.

Chưởng quầy ở phía sau bận rộn cũng nhận ra sự kì quặc, đi tới, thấy tiểu nhị không làm việc lại nhìn chằm chằm khách nhân, tức giận bước lên, hung hăng thúc tiểu nhị một quyền, mới chấm dứt được cục diện xấu hổ lúc đó.

Hắn liên thanh giải thích: “Khách quan, ngại quá. Hắn còn nhỏ, chưa vào làm được bao lâu. Đã phiền hai vị rồi.”

Giản Tấn nói: “Chưởng quầy, chúng ta muốn trọ lại. Cho một gian phòng.”

Chưởng quầy vội vàng đáp ứng, dẫn đường nói: “Hai vị, bên này thỉnh.”

Giản Tấn ôm Ngân Hồ, quan tâm hỏi han: “Nương tử, ngươi có mệt không?”

Ngân Hồ lắc đầu. Phía trước chưởng quầy nghe được lời Giản Tấn nói, thiếu chút nữa lăn xuống lầu.

Giản Tấn vội vàng hỏi: “Chưởng quầy, không sao chứ?”

Chưởng quầy liên tục lắc đầu: “Không có gì. Cầu thang hơi trơn.” Thuận thế liếc mắt nhìn hai người, thật là việc lạ hằng năm, năm nay đặc biệt hơn nhiều.

Chưởng quầy đẩy hai người vào phòng, liền cáo từ. Ngân Hồ nhìn giường lớn trong phòng, liền sầu não.

Giản Tấn chẳng để ý, hắn nhàn nhã ngồi bên giường, hướng Ngân Hồ vẫy tay, nói: “Nương tử, mau tới ngủ.”

Ngân Hồ khó xử nói: “Này…này, không bằng…ta ngủ dưới đất thì hơn.”

Giản Tấn hỏi: “Vì sao phải ngủ dưới đất? Chúng ta không phải vợ chồng sao? Đương nhiên phải ngủ chung giường.”

Ngân Hồ lúc này thật sự là đâm lao phải theo lao, liền giải thích: “Ngươi đang bị thương, ta sợ buổi tối ngủ không yên, động vào vết thương của ngươi.”

Giản Tấn khó hiểu nói: “Nương tử, thương tích của ta không ở trên người, không cần lo lắng.”

Ngân Hồ thật muốn lớn tiếng kêu lên, ngươi ngốc a, ta nói như vậy nửa ngày, chính là không muốn ngủ cùng ngươi, chẳng lẽ nghe không ra.

Giản Tấn nỏi: “Bằng không ta ngủ đất cũng được.”

Ngân Hồ trong lòng áy náy: “Ngươi là người bệnh, sao có thể ngủ đất được?”

“Không việc gì, thân thể ta rất tốt.” Giản Tấn vỗ vỗ ngực, “Nói ra thì làm gì có đạo lí nào tướng công để nương tử ngủ đất chứ?”

Ngân Hồ thấy hắn vẫn kiên trì, cam chịu nói: “Ta thấy giường cũng lớn, chúng ta cùng nhau ngủ đi.” Nhìn thấy Giản Tấn cao hứng, Ngân Hồ lại bổ sung: “Ta ngủ rất xấu tính, nhắc trước ngươi đó.”

Giản Tấn liên tục gật đầu: “Không sao, ta không sợ.”

Nói xong, hắn bắt đầu cởi quần áo.

Ngân Hồ lui ra sau vài bước, chỉ Giản Tấn, nói: “Ngươi làm cái gì vậy?”

Giản Tấn đáp: “Cởi quần áo. Chẳng lẽ ngươi mặc quần áo đi ngủ sao?”

Ngân Hồ lắp bắp: “Đương nhiên không phải.”

“Vậy ngươi còn không mau cởi ra.” Giản Tấn trêu đùa “Chẳng lẽ ngươi muốn ta giúp?” Sau đó hắn liền bước về phía trước, làm bộ muốn giúp Ngân Hồ cởi quần áo.

Ngân Hồ vội lắc đầu nói: “Ta…ta tự làm được rồi.’

Hắn vội xoay người, đưa lưng về phía Giản Tấn, chậm rãi cởi nút thắt, bỏ áo ra. Nửa người tiếp xúc với khí lạnh, Ngân Hồ không khỏi rùng mình. Hắn tuy đưa lưng về phía Giản Tấn nhưng vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Giản Tấn phía sau, gắt gao chăm chú nhìn phía sau lưng hắn, trực giác của Ngân Hồ bỗng nóng lên, đậu đỏ mẫn cảm trước ngực bắt đầu gắng gượng, đứng thẳng. Hắn vội vàng xốc chăn lên, nhanh trốn vào, không dám nhìn thẳng Giản Tấn, thấp giọng nói: “Ta muốn đi ngủ.”

Giản Tấn không kích động như Ngân Hồ, hắn chậm rãi cởi y phục, Ngân Hồ nghe tiếng quần áo được cởi ra, chỉ cảm thấy thời gian trôi thật chậm.

Hắn nghe được Giản Tấn nửa ngày không có động tĩnh, tò mò mở hai mắt, vửa lúc thấy Giản Tấn toàn thân lõa thể (không mặc gì ý) trước giường, tầm mắt Ngân Hồ vừa lúc nhìn chằm chằm bộ vị ở dưới thân Giản Tấn, mặt nhất thời đỏ bừng, lắp bắp: “Ngươi sao lại cởi hết vậy?”

Giản Tấn đáp: “Như vậy thoải mái hơn, hơn nữa hình như ta có thói quen này lúc ngủ, bất tri bất giác cởi hết. Như vậy không ổn sao?”

Ngân Hồ xoay người, đối vách tường, vùi đầu trong chăn, lời nói đứt quãng, nghe không rõ: “Tùy ngươi, ta muốn ngủ.”

Giản Tấn mở chăn ra, nằm tiến vào. Ngân Hồ biết Giản Tấn toàn thân lõa thể, tuy không xoay người lại, nhưng da thịt toàn thân như có tri giác, mẫn tuệ có thể cảm nhận được sự hấp dẫn nồng đậm của Giản Tấn. Ngân Hồ bất giác miệng lưỡi khô khốc, tim đập nhanh, không khí chung quanh bắt đầu loãng dần, toàn thân cao thấp như nhắn dùm khát vọng của nam nhân phía sau.

Không biết có phải do quá khẩn trương hay cả ngày mệt nhọc, Ngân Hồ cuối cùng cũng đi vào giấc ngủ.

Nhưng Giản Tấn lại không tài nào ngủ được, hắn nhìn mạn giường, thở dài.

Ngân Hồ bên này ngủ cũng không yên, không biết có phải bạch tuộc chuyển thế không.

Lúc này Ngân Hồ sửa tư thế nằm, cả người gắt gao ôm lấy Giản Tấn, đầu chôn sâu vào cổ Giản Tấn, hơi thở phả vào cổ hắn, hai tay ôm lấy hắn, càng quá phận chính là Ngân Hồ một chân khóa trước bụng Giản Tấn, tay kia đặt ở tiểu đệ đệ bên dưới.

Giản Tấn đáy lòng kêu thảm, hắn không phải Liễu Hạ Huệ, cũng không phải vô năng. Hắn bị thương ở đầu không phải nửa người dưới. Thân thể hắn cực khỏe mạnh, tiểu đệ đệ bị Ngân Hồ hấp dẫn cao cao đứng thẳng chính là minh chứng tốt nhất.

Nhưng giậu đổ bìm leo là hành vi Giản Tấn vô cùng khinh thường, vì cứu lại lí trí sắp bị làm hỏng kia, hắn cố gắng đẩy hai tay, hai chân Ngân Hồ ra, nhưng Ngân Hồ lại không chịu để yên, càng làm càn. Nếu không phải còn nghĩ hắn đang ngủ say, Giản Tấn còn hoài nghi Ngân Hồ cố ý hấp dẫn hắn.

Giản Tấn thử nhiều lần, rốt cuộc cũng phải để yên, hắn nắm chặt hai tay, hít sâu, muốn bình ổn dục vọng của mình. Ngay lúc có chút hiệu quả, Ngân Hồ không biết sống chết kêu một tiếng. Âm thanh này như chặt đứt ý trí yếu ớt của Giản Tấn, dục vọng lại sung huyết đứng lên.

Giản Tấn trừng mắt nhìn Ngân Hồ, nghĩ thầm, đây là tự ngươi chuốc lấy.

Cuối cùng dục vọng cũng chiến thắng lí trí, Giản Tấn bắt đầu thăm dò cơ thể trắng noãn, tản ra một mùi hương như nữ nhi của Ngân Hồ, gắt gao hôn trụ Ngân Hồ, phát huy tinh thần hiếu học, đem đầu lưỡi đi vào, không bỏ sót một chỗ nào trong miệng Ngân Hồ, cuối cùng còn hấp trụ đầu lưỡi Ngân Hồ.

Nụ hôn cứ như dài cả thế kỉ, Ngân Hồ bị hôn liền hô hấp không được, mở mắt thở hồng hộc. Mắt hé mở liền thấy Giản Tấn ở ngay trước mắt, vội vàng đẩy ra, Giản Tấn buông miệng Ngân Hồ ra, Ngân Hồ liền mở to miệng hô hấp.

Giản Tấn vẫn không nhàn rỗi, tham lam da thịt hắn, từ cổ đi xuống.

Lúc này Ngân Hồ mới mơ mơ màng màng tỉnh táo lại, nói: “Giản Tấn…ngươi làm gì vậy?”

Giản Tấn thẳng người, nhìn Ngân Hồ, cười nói: “Làm chuyện vợ chồng lúc này phải làm.”

Ngân Hồ vốn muốn dãy dụa, nhưng bị Giản Tấn hôn trụ, lời nói cũng theo đó mà bị hắn nuốt vào. Ngân Hồ bị kĩ năng hôn cao siêu đó hạ gục, sớm mất lí trí, thấp giọng kêu.

Lần này Giản Tấn hôn đến tận hứng mới buông Ngân Hồ ra, hắn đứng dậy, nhìn chằm chằm hạ thân của Ngân Hồ, chỉ thấy da thịch hắn trắng nõn lộ ra màu phấn hồng mê người, mắt khẽ nhếch, lộ ra mị thái nhè nhẹ, tóc đen ở phía sau rối tung, mê người lạ thường.

Mất tiếp xúc, Ngân Hồ hơi hơi phát ra tiếng kháng nghị, Giản Tấn thấp giọng an ủi: “Ngoan, sẽ thoải mái ngay thôi.” Trong giọng nói hàm chứa sự hấp dẫn cùng dục vọng. Ngân Hồ mở hai mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau, tình ý cứ theo đó mà lưu chuyển.

Hai tay Giản Tấn theo cơ thể Ngân Hồ đi xuống, đi tới nơi dục vọng kia, nắm chặt ma sát. Ngân Hồ không chịu nổi hấp dẫn, không lâu liền lộ ra chất lỏng màu trắng.

Giản Tấn cười khẽ: “Thật đúng là mẫn cảm…” hắn đem mật dịch vẽ loạn ở cúc huyệt Ngân Hồ.

Ngân Hồ kinh sợ, dù là hồ yêu so với người bình thường mềm mại hơn. Nhưng vẫn có chút nhanh, ngón tay Giản Tấn thâm nhập gặp trở ngại.

“Hảo…Đau quá.” Ngân Hồ khẽ kêu.

Giản Tấn nhìn vẻ mặt thống khổ của Ngân Hồ, không đành lòng. Hắn lại lần nữa khiêu khích bộ vị mẫn cảm của Ngân Hồ, khiến đau đớn qua đi, dục vọng lại dâng cao.

Giản Tấn không vội xao động, khẽ xoay người Ngân Hồ, nâng lưng hắn lên, vươn đầu lưỡi, cẩn thận khuếch chương mật huyệt của Ngân Hồ.

Ngân Hồ thấy cơ thể khác thường. Hậu huyệt bị Giản Tấn khuếch chương dần mở ra, để lộ đóa hoa phấn hồng.

Giản Tấn chớp được thời cơ, liền đem phân thân của mình tiến vào.

“Ngô…” Tuy đã khuếch chương nhưng đau đớn vẫn không hề suy giảm, Ngân Hồ thống khổ chảy nước mắt, kêu lên: “Giản Tấn, thực sự…rất đau. Ngươi mau buông ra.”

Giản Tấn thấp giọng an ủi: “Ngoan, thả lỏng, sẽ không đau đâu.” Giản Tấn không dám cử động, mạnh mẽ kiềm chế dục vọng, mồ hôi theo trán lăn xuống mắt Ngân Hồ, hòa cũng nước mắt của hắn.

Hắn một bên kiềm chế dục vọng, một bên khiêu khích dục vọng đã sớm nhuyễn hạ của Ngân Hồ. May mắn Ngân Hồ khác với người thường, mau chóng thích ứng với đau đớn, hâu huyệt cũng tự động được bôi trơn.

Giản Tấn cảm nhận được Ngân Hồ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Vì thế mà hắn hạ thắt lưng, Ngân Hồ lập tức thở gấp, hắn nắm chặt thắt lưng Ngân Hồ mà tiến vào.

“A…không…không cần…ngừng lại…” Thân thể vốn mẫn cảm của Ngân Hồ bị Giản Tấn kích thích, càng thêm xúc động mà đứng lên, hắn đã sớm chìm trong khoái hoạt mà Giản Tấn tạo ra, hai chân tự động bò lên thắt lưng Giản Tấn, móng tay cũng bám vào lưng Giản Tấn, để lại vết trảo tinh tế.

Giản Tấn bị kích thích phía sau lưng, va chạm càng thêm kịch liệt khiến Ngân Hồ phát ra mị thanh. Trong tiếng kêu, hai người như được phóng thích, cầu vồng bảy sắc chợt hiện ra trước mắt, Giản Tấn cùng Ngân Hồ như được bước tới thiên đường.

Ăn tiên đan của Ngân Hồ, tinh lực sớm khôi phục Giản Tấn càng tin vào công hiểu của tiên đan, trời sáng mới buông tha cho Ngân Hồ, lúc này đã không còn cầu xin như trước mà đã sớm hôn mê. Giản Tấn khiến hắn vô số lần hôn mê rồi tỉnh, tỉnh lại vựng mới thỏa mãn. Ôm Ngân Hồ đang hôn mê, cả hai từ từ đi vào giấc ngủ.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ nhị chương

Đệ nhị chương

“Uy, ngươi có khỏe không? Tỉnh dậy đi!” Ngân Hồ dùng hết sức lay lay thân thể đang bất tỉnh của Giản Tấn, trong lòng đầy hối hận. Ngân Hồ a Ngân Hồ, ngươi sao lại thích đâm đầu vào phiền toái vậy! Thật không đúng với nguyên tắc làm người của minh! Giờ thì hay rồi, trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Ngân Hồ cúi đầu nhìn Giản Tấn, quơ quơ tay trước mặt hắn, không có phản ứng, hay, vẫn còn hôn mê. Nhìn quanh bốn phía, không có ai. Lúc này đi là thời điểm tốt, chính mình còn yếu ớt, sao có thể lo cho đại nam nhân này được, huống chi mình và hắn không quen biết, tội gì phải lo? Ngân Hồ suy nghĩ lấy cớ để thêm can đảm, quay sang Giản Tấn nói: “ Giản đại hiệp, kẻ làm ngài bị thương không phải là ta, muốn báo thù cũng không nên tìm ta.” Sau đó đứng dậy, từng bước một cẩn thận rời đi.

Nhưng bước đi cũng thấy nặng nhọc, cơ hồ vừa quay đầu lại, nhìn thân ảnh Giản Tấn cô đơn nằm trong bụi cỏ, Ngân Hồ lại không cam, thấy mặt trời săp xuống núi, vùng hoang vu dã ngoại cũng không một bóng người, vạn nhất Giản Tấn bị cọp tha đi thì biết làm sao? Ngân Hồ trong lòng có một tia áy này. Hơn nữa, kẻ thù cua Giản Tấn cũng không ít, ngộ nhỡ có người đến tìm hắn tính sổ thì sao, tảng đá lớn trong lòng Ngân Hồ lại nặng thêm vài phần.

Vấn đề là, đó không phải là mấu chốt, mấu chốt là Ngân Hồ không nỡ nhìn một mỹ nam tử như vậy biến mất trước mặt mình. Đúng vậy, Ngân Hồ chính là đại mê gái trong truyền thuyết, vì thế, hắn vì truy đuổi mỹ nữ mà bị thôn dân đuổi đánh, vài lần bị đuổi vào bẫy, thiếu chút nữa thì chết, vô số lần giáo huấn đổ máu cũng nước mắt mà cũng không thể thay đổi bản tính hắn. Không thể tưởng tượng được lần này còn trầm trọng hơn, bắt đầu ham nam sắc.

Ngân Hồ nghe theo nội tâm mách bảo, quay trở lại, ngồi xổm bên cạnh Giản Tấn, thở dài: “Nhìn bộ dạng ngươi như vậy, chết đi thì thật đáng tiêc, ta sẽ tiến đức Phật về Tây Thiên, tạm thời cứu ngươi một mạng vậy.”

Giản Tấn hôn mê sao biết được, làm sao biết được, Ngân Hồ đã quyết định cứu hắn trở về nhân gian.

Đã muốn cứu Giản Tấn, Ngân Hồ cũng không chút khách khí kéo quần áo của Giản Tấn ra xem, lấy cớ là coi miệng vết thương, nhưng nội thương sao có thể lưu lại vết thương trên thân thể? Động cơ của Ngân Hồ rất khả nghi, chỉ thấy hắn sờ trái sờ phải, hơn nữa cứ nhìn cơ thể vạm vỡ của Giản Tấn, bất giác nước miếng cũng chảy xuống.

Giản Tấn bị hắn quấy rầy, mày không khỏi nhíu lại, lông mi giật giật, hai mắt mơ hồ mở ra. Nhưng toàn thân vô lực, cả người đau nhức, hai hàm răng run lên, phát ra tiếng vang khanh khách.

Huyệt đạo toàn thân như có vô số kim đâm. Đầu cũng ong ong đau nhức, rên rỉ thành tiếng.

Thanh âm của Giản Tấn làm Ngân Hồ hoảng sợ thu tay lại, kêu lên: “Giản Tấn, Giản Tấn, ngươi có sao không?”

Tiếng kêu của Ngân Hồ làm ý thức hắn dần tỉnh táo, hắn cố sức mở to mắt, nhìn thấy một nam tử hai mắt tràn ngập lo lắng, giọng khàn khàn nói: “Đây là nơi nào?”

“A?” Ngân Hồ không kịp phản ứng, nghĩ thầm, ngươi tìm tới đây tắm rửa chẳng lẽ không biết đây là đâu sao?

Hắn còn chưa kịp định thần lại, Giản Tấn lại khiến hắn như lạc vào sương mù: “Ta là ai?”

Ngân Hồ há hốc miệng, tình cảnh này chắc chắn Giản Tấn bị một chưởng đánh cho mất trí luôn rồi.

Giản Tấn lo lắng nhìn Ngân Hồ còn đang si ngốc, hỏi: “Tiểu huynh đệ, ngươi không sao chứ?”

Ngân Hồ ôm lấy tay hắn, lớn tiếng hỏi: “Ngươi vừa nói gì?”

Giản Tấn thầm nghĩ, người này còn trẻ mà lại đãng trí vậy, lặp lại: “Ta nói, ngươi không sao chứ?”

Ngân Hồ mất kiên nhẫn nói: “Câu trước đó.”

Giản Tấn nghe xong, quát lớn một tiếng, thống khổ vò đầu mình, kêu lên: “Rốt cuộc ta là ai? Sao lại nằm đây?”

Ngân Hồ bán tín bán nghi: “Ngươi thật sự không biết mình là ai sao?”

Giản Tấn cầm lấy tay Ngân Hồ, dữ tợn kêu lên: “Ngươi nhất định biết ta là ai. Mau nói cho ta biêt!”

Ngân Hồ bị tay hắn cầm đến đau nhức, cố gắng lắm mới không kêu thành tiếng, nhưng trong lòng cũng cao hứng vạn phần, thầm nghĩ lão thiên quả thực đã chiếu cố chi mình, nếu không sẽ không còn cơ hội nào khác.

Vì thế Ngân Hồ cắn răng dậm chân, vừa đúng lúc tay đau, thống khổ hiện ngay lên mặt, khuôn mặt nhuốm đày u sầu, lệ rơi như mưa, vừa khóc vừa kêu: “Tướng công, sao ngươi lại thành ra như vậy? Ngay cả chính mình là ai cũng không nhớ.”

“Tướng công? Ngươi là nương tử của ta ư?” Giản Tấn khó tin, mặt lúc trắng lúc hồng, lại có chút xanh, tin này đối với Giản Tấn khó có thể nhận, thời đại này tuy thịnh nam phong, cũng có vài quan to quý nhân dưỡng nam sủng, nam thiếp, nhưng lấy nương tử thì hiếm thấy, khỏi trách hắn ngạc nhiên.

Ngân Hồ nhìn Giản Tấn sửng sốt, không tin nổi, nghĩ đến mấy vạn lượng hoàng kim quá xa tầm tay, đối với kẻ coi tiền như tính mạng như Ngân Hồ, đã là đả kích rất lớn, không cần phải làm bộ. Nước mắt cứ tuôn như suối, Ngân Hồ nức nở khiến người khác động lòng. Giản Tấn vẻ bi thương của hắn, liền tin là thật, thấp giọng an ủi: “Nương tử, ngươi cũng đừng bi thương như thế. Nghỉ ngơi một chút sẽ tốt hơn thôi.”

Ngân Hồ nâng tay áo lên lau nước mắt, che miệng mỉm cười, thật tốt quá, Giản Tấn đã tin mình, Ngân Hồ như nhìn thấy tương lai tươi đẹp trước mắt, có đại soái ca làm bạn, vừa đẹp mắt vừa có mặt mũi.

“Nương tử, sao ta lại mất trí nhớ?” Giản Tấn lại đưa ra cho Ngân Hồ một nan đề.

“Này sao không…này.” Ngân Hồ nhìn xung quanh bốn phía, vắt óc lấy cớ, đột nhiên nhìn đến vách đá bên hồ: “Có rồi, thật ra, tướng công à, Ngươi vì giúp ta hái bông hoa trên vách đá mà trượt chân rơi xuống. Ngươi xem, chính là đóa hoa kia.”

Giản Tấn nhìn theo hướng chỉ của Ngân Hồ, coi như Ngân Hồ vận khí tốt, quả nhiên trên vách đá kia có một bông hoa nhỏ, đang theo gió nhẹ đưa, như hưởng ứng lời Ngân Hồ.

Giản Tấn gật đầu: “Vách đá này quả rất dốc, rất dễ rơi.”

Ngân Hồ trong lòng cười thầm, với công lực của Giản Tấn thì mười vách đá như vậy cũng không làm khó được hắn.

Ngân Hồ bi ai nói: “Tướng công, may mà ngươi không sao, không thì ta không biết làm sao mà sống nổi đây.”

Giản Tấn thở dài: “Tại ta vô dụng, có mỗi việc nhỏ này mà cũng không làm được.”

“Tướng công.” Ngân Hồ cảm động vạn phần

“Nương tử.” Giản Tấn cũng thâm tình nhìn lại.

Đúng lúc tình ý nồng đậm giữa hai người dâng trào, Giản Tấn ôm ngực, ho khan vài tiếng, Ngân Hồ lo lắng hỏi han: “Tương công, ngươi cảm thấy thế nào?”

Giản Tấn ôm ngực, hữu khí vô lực nói: “Ngực ta khó chịu, như có ngàn vạn con tiểu trùng đang cắn, toàn thân vô lực.”

Ngân Hồ biết đây là do một quyền của Chân Hiểu Nhân gây nên, Giản Tấn chịu nội thương, nhưng về võ công hắn dốt đặc cán mai, thúc thủ vô sách – hoàn toàn bó tay không có biện pháp.

“A, ta có cách.” Ngân Hồ độtn nhiên nghĩ đến hồ ly tỷ tỷ sau khi thành tiên một lần hạ phàm có tặng cho bọn họ tiên đan. Nghe nói tiên đan này không những trị được bách bệnh, kéo dài tuổi thọ, còn có thể gia tăng công lực, là cực phẩm khó kiếm, hồ ly tỷ tỷ vốn là muốn cho bọn họ tăng tiên tu vi. Nhưng hắn cùng Kim Hồ và Bảo Hồ vô cùng quý trọng, không chịu ăn. Giờ Giản Tấn đang trong tình trạng nguy cấp, đành dùng tiên đan chạy chữa.

Vì thế Ngân Hồ từ lồng ngực lấy ra một bình nhỏ, đổ ra một viên thuốc có hương thơm kì lạ, đưa cho Giản Tấn nói: “Tướng công ngươi mau nuốt viên thuốc này vào, có thể giảm bớt đau đớn.”

Sau khi mất trí nhớ Giản Tấn phi thường tin tưởng Ngân Hồ, tựa như chim non mới sinh, ỷ lại người đầu tiên mình nhin thấy. Dù Ngân Hồ đưa cho một chén độc dược, hắn cũng không ngần ngại uống.

Ngân Hồ lấy tay múc nước, Giản Tấn uống nước từ tay Ngân Hồ, đem viên thuốc nuốt vào. Một lúc lâu sau, sắc mặt Giản Tấn có chút tiến triển.

Ngân Hồ vội vàng vỏi: “Thế nào? Đã tốt hơn chưa?”

Giản Tấn gật đầu: “Nương tử, ngươi thực lợi hại. Ngực của ta tốt hơn nhiều, đầu cũng không đau, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.”

Thật tốt quá, Ngân Hồ vui sướng, tiên đan này quả thực lợi hại. Ngân Hồ cao hứng, không cảm thấy lãng phí tiên đan, cũng không phát hiện ra ánh mặt mình nhìn Giản Tấn, từng đợt từng đợt nhu tình.

============================

Tình cảm của 2 anh đã tiến triển rồiemo

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ nhất chương

Đệ nhất chương

Ngân Hồ đang ngồi xổm trong bụi cỏ, lau đi nước miếng sắp chảy tới cằm, cố gắng khép cái miếng đang mở lớn.

Hắn chưa từng cảm giác được rằng nam nhân cũng có thể dùng bốn chữ “Điên đảo chúng sinh” để hình dung.

Cho nên khi thấy nửa người trên của nam nhân đang tắm trong hồ kia, nhất thời cảm giác được có gì đó đang chảy thẳng nên đại não, khuấy động tâm trí. Không tự chủ được mà phủ phục ở trong bụi cỏ, làm cái hành động rình trộm mà chính mình khinh thường.

Nam tử kia toán thân tản ra mị lực nồng đậm của nam nhân, mái tóc dài chỉ dùng một sợi dây da buộc lại đơn giản ở sau đầu, khuôn mặt hắn như được tạc khắc, khí phách cùng khí chất vương giả dung hợp trên người hắn, mặc dù cách xa, thấy không được con ngươi đen của hắn, nhưng trực giác nói cho Ngân Hồ, cặp con ngươi kia tràn ngập thứ ma mỵ dụ dỗ con người, không thể kiềm chế nổi.

Ngân Hồ nghĩ, một đại nam nhân như vậy, nếu mang đi bán, nhất định có rất nhiều cô nương mê muội, nhịn không được muốn sờ một cái, đến lúc đó chỉ cần mỗi người thu một lượng bạc, rất nhanh có thể kiếm được cả đống tiền. Nhìn nam nhân cơ bắp kia, Ngân Hồ ngỡ như thấy bạc trắng rơi xuống như tuyết, miệng bất giác mở lớn, khóe miệng nhếch lên một tia cười ngây ngô.

“Là ai? Mau ra đây!” Một thoáng lơi lỏng, Ngân Hồ quên đè thấp hô hấp. Nam tử trong hồ, trong nháy mắt bắt lấy hơi thở lướt qua đó, mẫn tuệ sắc cảm thấy bốn phía có kẻ nhìn trộm, cầm lấy bích kiếm bên hông, thấp giọng quát.

Ngân Hồ vội vàng ngưng thở, ý đồ làm nam nhân mất hoài nghi.

Nam nhân tựa hồ rất đa nghi, vẫn mặc quần áo như cũ, hướng chỗ Ngân Hồ ẩn thân mà đi đến.

Tiếng bước chân của nam nhân càng ngày càng gần, tim Ngân Hồ cũng theo đó mà càng đập mãnh liệt, giống như sắp bật ra khỏi cổ họng.

Khi hẳn chỉ còn cách vài bước chân, Ngân Hồ nhắm chặt mắt lại, âm thầm cầu nguyện, hồ ly tỷ tỷ phù hộ ta, ta về sau không bao giờ…hết ăn lại nằm, nhất định hảo hảo tu luyện.

Không biết cầu nguyện có hiệu lực hay không, nam tử đột nhiên dừng lại. Trong nháy mắt, Ngân Hồ thấy như đã ngàn năm.

Nam tử xoay người qua chỗ khác, cao giọng hô: “Các vị tiền bối, nếu đã đến, sao không ra mặt? Lại tránh ở chỗ tối làm kẻ trộm sao?”

“Tiểu tử vô lễ! Chúng ta chẳng lẽ lại sợ ngươi?” Một thanh âm già nua đáp.

Ngân Hồ thấy sự chú ý của nam tử đã rời đi, dự đoán không còn nguy hiểm, thằm dò lướt qua bụi cỏ nhìn lại, chỉ thấy nam tử đã rời đi, đứng ngay trên hòn đá nhỏ giữa hồ cách đó không xa. Ngân Hồ lè lưỡi, nam nhân này võ công lợi hại như vậy, chính mình còn không nghe thấy tiếng hắn di động, vỗ vỗ ngực, may mà không bị phát hiện, bằng không chính mình thật đúng là thi cốt vô tồn, biến thành hồ phạm (chẳng hỉu là gì nữa, đọc bên Quang Nguyệt thấy dịch là hồ khô. Ai hỉu thì giải thích dùm nhá ^^).

Gió nhẹ thổi tới, quần áo của nam nhân theo gió tung bay, càng tăng thêm phong thái phiêu dật, giảm bớt sát khí xung quanh, hình tượng khổng võ hữu lực giảm xuống, tăng thêm vài phần dáng vẻ thư sinh.

Hắn ôm quyền vòng quanh bốn phía hành lễ, ngoài miệng nói: “Kẻ học sau vãn bối, Côn Lôn sơn Giản Tấn bái kiến các vị trưởng bối.”

Theo hướng hắn hành lễ, bên trong bụi cỏ xung quanh, sau vách đá, xuất hiện bóng người, những người này quần áo khác nhau, có hòa thượng, đạo sĩ, ni cô, càng nhiều là những lão nhân đầu bạc, huyệt Thái Dương mỗi người đều thô cao, vừa thấy đã biết là võ lâm cao thủ, không biết bọn họ vậy quanh Giản Tấn vì chuyện gì?

Lão nhân đứng cách bụi cỏ Ngân Hồ ẩn thân không xa, vuốt râu, chầm chậm nói: “Giản thiếu hiệp, đuổi theo ngươi bao nhiêu lâu, đều và vi bản võ lâm bí kíp người không có lòng tu luyện. Chi bằng giao cho lão phu, ngươi cũng không phải vất vả chạy trốn nữa.”

Giản Tấn cười nói: “Ra là Ngụy Quân Tử tiên sinh của phái Hoa Sơn, tại hạ sớm đã nhân thư ủy thác của người, phải mang Châu về hợp Phố. Ngụy tiên sinh thỉnh thứ cho không thể tuân lệnh.”

(Ngụy Quân Tử???! Khó lòng mà đoán được có người tên như thế này…)

Một giọng nữ nũng nịu: “Ngụy tiên sinh, cần gì phải khách khí với mao đầu tiểu tử này, chúng ta đồng loạt xông lên, vì Trung Nguyên võ lầm trừ hại.”

Giản Tấn xoay người nhìn lại: “Xin hỏi Chân Vô Lễ nữ hiệp của Nga Mi sơn, tại hạ khi nào đã thành võ lầm Trung Nguyên chi hại?”

(Chân Vô Lễ???! Thêm 1 cái tên gây sock…)

Nữ tử nhìn ánh mắt sáng ngời của Giản Tấn, bất giác đỏ mặt, nói: “Ngươi thân là quan ngoại Côn Lôn sơn nhân sĩ, vốn không có quan hệ với võ lâm Trung Nguyên, sao lại có Trung Nguyên võ lâm bí tích? Không phải võ lâm chi hại thì là gì?”

“Trung Nguyên võ lâm bí tịch? Hừ!” Giản Tấn hừ lạnh thành tiếng: “Xin hỏi phương trượng Thất Chân Thiếu Lâm, Đạt ma ở đâu?”(Thất Chân tức là sai lệch =.=)

Một lão tăng có bộ mặt hòa ái hai tay chắp lại đáp: “Đương nhiên là người Tây Trúc.”

“Đúng vậy. Nói thế võ công Thiếu Lâm cũng không phải Trung Nguyên công phu, vì sao Trung Nguyên Thiếp Lâm tự cũng tu luyện?”

“Này…này thôi…” Lão nhân đầu bạc á khẩu không đáp được.

Một đệ tử tục gia Thiếu Lâm ở sau hắn, kêu lên: “Các vị trưởng bối không cần cùng tiểu tử này nhiều lời, hắn đả thương nhiều đệ tử Thiếu Lâm, chẳng lẽ chúng ta buông tha cho hắn như vậy sao? A!” Đệ tử Thiếu Lâm vừa nói xong, không biết Giản Tấn dùng cách gì, không ai thấy hắn di động, người đó đã kêu to ngã xuống đất.

Sự phụ, huynh đệ hắn vội vàng xông về phía trước, thăm dò hơi thở, quay sang Thất Chân phương trượng nói: “Sự phụ, là cách không điểm huyệt.”

Thất Chân phương trượng hành lễ nói: “Giản thiếu hiệp, tiểu đồ vô lễ, thỉnh thông cảm.”

Giản Tấn cúi đầu đáp lễ nói: “Đâu có, đâu có. Chẳng qua tiểu tử vô lễ, giáo huấn một chút thôi. Sau nửa canh giờ sẽ tự hồi tỉnh.”

Đang lúc Giản Tấn hành lễ, phía sau lộ ra sơ hở, kiếm khách áo trắng đưa mắt liếc nhau, bắn thân lao đến, hướng Giản Tấn mà đâm tới.

“Cẩn thận!” Ngân Hồ kêu lên, không quản có ai nghe thấy không, không biết vì sao, hắn không hề nghĩ Giản Tấn sẽ gặp bất trắc, may thay mọi người đều tập trung vào Giản Tấn, nhưng không ai nghe được tiếng Ngân Hồ.

Giản Tấn không chút lúng túng, đến khi mũi kiếm sau lưng mình chỉ còn cách một sợi tóc, mới nhẹ nhàng nhảy lên. Thời điểm nhảy lên nằm ngoài dự đoán của mọi người, hai kiếm khách không kịp thu kiếm, cả người ngã vào nước, uống phải mấy ngụm nước.

Giản Tấn bật cười: “Đây là tác phong của võ lầm Trung Nguyên sao? Chuyên đánh lén sau lừng.”

Có mấy người cảm thấy hổ thẹn, mặt đỏ lên, đánh lén sau lưng vốn là hành động võ lâm khinh thường, nhưng nghĩ đến có thể đạt được võ lâm bí tịch cũng không quản được nhiều như vậy.

Những kẻ có mưu lược thì thầm nghĩ, dọc đường vì bí tịch trong tay Giản Tấn, bao nhiêu thủ đoạn mang ra dùng đều bị hắn hóa giải hết. Vô luận thế nào cũng phải tiêu diệt Giản Tấn, nếu không truyền ra ngoài, võ lâm Trung Nguyên còn mặt mũi nào nữa. Vì thế trên mặt mỗi người đều xuất hiện sát khí.

Chân Vô Lễ khó dễ hô: “Đối phó với tiểu mao tặc trộm bí tịch, không cần khách khí, chúng ta mặc kệ xa luân chiến hay lấy nhiều địch ít, đều tuyệt đối không thể buông tha cho hắn.”(Xa luân chiến là nhiều người thay nhau liên tiếp tấn công)

Giản Tấn thở dài.

Chỉ thấy trong hồ có mấy thân ảnh khẽ động, sớm đã có mấy thiếu hiệp chờ không nổi rút kiếm ra trận.

Nhất thời sát khí trong hồ nổi lên, cơ hồ chỉ có mấy lão tiền bối tự giữ thân giữ phận không tiến lên, mọi người đều vây quanh Giản Tấn, bắt đầu xa luân chiến.

Công phu của Giản Tấn cũng không phải hạng xoàng, một tay cầm kiếm, một tay phe phẩy chiết phiến, không hiện chút chật vật, còn ung dung ngâm thơ:

“Ta có một bảo kiếm, xuất từ Côn Lôn sơn.

Chiều nhân như chiều thủy, thiết ngọc như thiết nê.

Ngạc biên sơn lẫm lẫm, hạp thượng phong thê thê.”

Thơ còn chưa ngâm xong, mặt đất đã người nằm la liệt, miệng kêu “Ai u, ai u” giống như đệm nhạc cho hắn làm thơ vậy.

Giản Tấn cuối cùng cũng bắn mình lên không trung, nhẹ nhàng xoay ba vòng, tao nhã đứng trước bụi cỏ nơi Ngân Hồ trốn.

Hắn cao giọng: “Đa tạ các vị, lần này tại hạ thắng.”

“Hừ, chúng ta đi!” Thất Chân phương trượng tự giữ thân phận, kì thật giờ phút này nếu xuất chiến, Giản Tấn đã sớm kiệt sức, chỉ cần năm thành công lực, hạ hắn dễ như trở bàn tay, nhưng nếu truyền ra ngoài, không khỏi có chút khó nghe, nên vô luận thế nào cũng không chịu ra tay.

Hoa Sơn trưởng môn Ngụy Quân Tử không cam lòng, nhưng Thất Chân đã lên tiếng, hắn nào dám không theo, đành oán hận nói: “Giải tiểu tử, lần này là mạng ngươi lớn. Lần sau gặp lại, sẽ không may mắn như thế nữa đâu.”

Sau khi Thất Chân phương trượng hạ lệnh, đám đệ tử danh môn chính phái cũng rời đi, đám người bị Giản Tấn đả thương năm trên mặt đất cũng được sư huynh đệ đồng môn dìu đi.

“Hừ, quả thực chỉ là một vở hài kịch!” Giản Tấn hừ lạnh: “Không thể tưởng tượng được võ lầm Trung Nguyên lại là hạnh như vậy.”

“Võ lầm Trung Nguyên không có mắt nhìn người sao?” Một thanh âm vang lên.

“Là ai? Đi ra!” Giản Tấn sắc mặt kích động, thầm nghĩ chính mình cũng tự cao tự đại, còn tưởng rằng võ lâm Trung Nguyên không còn cao thủ, không nghĩ tới đúng là ếch ngồi đáy giếng, người đang nói chuyện không biết đã ẩn thân bao lâu, chính mình cũng không phát hiện, không khỏi mồ hôi lạnh.

Mặt hồ bắt đầu gợn sóng, một vòng rồi lại một vòng gợn sóng xuất hiện, càng ngày càng nhiều, khuếch chương ra xung quanh, ở chính giữa gợn sóng đột nhiên xuất hiện một nam tử, hắn giống chim ưng biển, càng bay càng cao, từ trong nước nhảy lên.

Ngân Hồ trợn mắt há hốc mồm, lần này xuống núi đúng là mở rộng kiến thức, người xuất hiện lần này còn mạnh hơn những kẻ trước đó.

Giản Tấn cũng không khỏi bồn chồn, nam tử này võ công vượt xa mình, nhưng nhìn hắn theo đáy nước nhảy ra, quần áo trên người không bị ướt, chỉ biết hắn có nội lực cực kì cao thâm, làm khô quần áo trong nháy mắt. Giản Tấn thầm nghĩ, tuy rằng chính mình cũng có thể làm được, nhưng không dính một giọt nước như nam tử đó thì trăm triệu lần cũng không được, trong lòng không khỏi vài phân né tránh.

“Xin hỏi các hạ, tại sao lại lén lút tránh một bên?”

Nam tử lạnh lùng đáp: “Tại hạ, Chân Hiểu Nhân của Thu Thủy cung.”

(Mãi mới được một cái tên bình thường…)

Giản Tấn nghe xong bật cười.

Chân Hiểu Nhân biến sắc, cả giận nói: “Sắp chết đến nơi còn cười cái gì?”

“Không thể tin được Giản Tấn ta có tài đức gì mà được hắc bạch lưỡng đạo vất vả truy tìm như thế.”

Chân Hiểu Nhân cười nói: “Cái này gọi là giữ ngọc cũng có tội. Tất cả là tại võ lâm bí tịch ngươi đang giữ thôi.”

Giản Tấn nói: “Nếu Chân huynh đã nghe lén, hẳn đã biết câu trả lời.”

Chân Hiểu Nhân hỏi: “Không thương lượng?”

Giản Tấn lắc đầu.

“Ngươi muốn hoàng kim vạn lượng, hay muốn ta tiến về Tây Thiên.”

“Cả hai ta đều không cần.”

Chân Hiểu Nhân thở dài: “Ngươi đã không chịu, ta đành theo cách của ta mà làm vậy. A! Đáng tiếc! Đường đường là một thiếu gia anh tuấn vậy mà phải chết dưới tay ta.”

Chưa nói xong, hai tay đã vung lên, chộp lấy Giản Tấn.

Giản Tấn sớm có đề phòng, lại trở tay không kịp, thấy hai trảo đã ở ngay trước mắt, vội sử lực, lui về phía sau. Cũng may hắn phản ứng nhanh, trên mặt chỉ lưu lại vết thương nhỏ, nếu không đã sớm huyết nhục mơ hồ.

Động tác của bọn họ nhanh như thiểm điện, mạnh như gió lốc, Ngân Hồ căn bản không thấy rõ, trong nháy mắt chỉ thấy Giản Tấn tứng bước lui về sau, Chân Hiểu Nhân liên tục ép sát, hai gò má Giản Tấn lưu lại nhiều vết máu.

Cho dù Ngân Hồ không biết võ công cũng nhìn ra Giản Tấn lúc này đang ở thế hạ phong. Không biết vì sao nhưng hắn chính là không muốn Giản Tấn gặp nguy hiểm.

Nhưng vào lúc này, thấy Giản Tấn vô lực chống đỡ, thở hổn hển, mà Chân Hiểu Nhân rất lợi hại, hắn chỉ hận rằng không thể tiến đến tương trợ.

Đột nhiên mắt hắn chợt lóe lên, thấy một gã nam tử chậm rãi tiếp cận phía sau Giản Tấn , chính là tên đệ tử Thiếu Lâm bị điểm huyệt khi nãy, nguyên lai là sư phụ và các huynh đệ của hắn vội vàng rời đi, liền quên hắn ở đây. Giản Tấn còn đang chật vật, đây quả là cơ hội tốt để báo thù, vì thế hắn tính sau lưng đánh lén.

“Giản Tấn, cẩn thận phía sau!” Ngân Hồ cao giọng hô.

Giản Tấn nghe thấy tiếng la, vội vàng quay đầu lại, một chưởng đánh bay nam tử, nhưng không kịp trở tay, sau lưng trúng một trưởng của Chân Hiểu Nhân. Một chưởng này uy lực rất lớn, Giản Tấn chỉ cảm thấy khí huyết cuồn cuộn, một búng máu phun ra, rốt cuộc trụ không vững liền ngã xuống.

Ngân Hồ bất chấp bại lộ, nhất thời xúc động tiến đến, ôm lấy Giản Tấn, kêu lên: “Giản Tấn, ngươi có sao không?”

“Yên tâm, hắn chỉ là khí huyết dâng lên, chịu không nổi nên ngất đi thôi.” Chân Hiểu Nhân đáp. Vừa bước tới, vạch xiêm y của Giản Tấn lên.

“Ngươi muốn gì?” Ngân Hồ hỏi, ánh mắt tràn ngập phòng bị.

“Yên tâm, ta sẽ không lấy mạng hắn, bằng không vừa rồi chỉ cần dốc toàn lực, hắn đã thánh đống xương trắng rồi.” Chân Hiểu Nhân đáp, tiếp tục tìm kiếm, sau một lúc lâu,mặt lộ vẻ kinh hỉ, lấy ra một quyển sách, “Rốt cuộc cũng tìm thấy.”

Hắn giơ cao quyển sách, cẩn thận nhìn dưới ánh mặt trời: “Ha ha ha ha, có quyển sách này chỉ sợ hoáng đế cũng phải nghe lệnh ta.”

Nói xong, hắn quay lại nhìn Ngân Hồ đang ôm Giản Tấn, Ngân Hồ nhìn thấy hắn tỏa ra ác khí, toàn thân phát run, nhưng vẫn cố lấy can đảm kêu lên: “Ngươi muốn gì? Ta không sơ ngươi đâu.”

“Yên tâm, ta không định giết hắn. Hắn dù sao cũng là một nam tử hán, tạm thời ta sẽ để hắn giữ lại cái đầu một thời gian.”

Nói xong liền nghênh ngang đi xa.

Ngân Hồ nhìn thân ảnh hắn khuất xa, nhẹ thở ra.

=================================

Sau 1 hồi đau đầu nhức óc edit đã xong chương đầu tiên

Quả thực mình rất phục Phong-sensei bởi cái kiểu đặt tên chết người ấy, không thể nảo tưởng tượng nổi.

Lần đầu tiên edit chắc chắn có nhiều sơ suất mong mọi người thông cảm lần sau mình sẽ cố gắng hơnemo

Tiêu chuẩn
Danmei, Ngân hồ

[Hồ ly tinh phệ liệt] Quyển 2: Ngân hồ [Mục Lục]

 Hồ ly tinh hệ liệt: Quyển 2

Ngân H

Tác giả:Xuân Phong Trầm Túy (春风沉醉)

Thể loại: yêu tinh, cổ trang, ôn nhu công , hồ ly thụ , sinh tử văn, ngược tâm, giang hồ .

Tình trạng: 29 chương – Hoàn

Dịch: QT ca ca, Google thúc thúc

Edit: Fuu

Tóm tắt:  Như ở quyển 1 (Kim hồ), quyển 2 cũng nói về việc hồ ly đi tìm người iu, cụ thể là Ngân hồ. Chuyện tình giữa Ngân Hồ và Giản Tấn ra sao thì mời bà con coi tiếp.

Đợi làm xong Ngân Hồ nếu có hứng ta sẽ làm lại cái tóm tắt

Bổ sung: Raw+TQ (cho những ai có nhu cầu) và Bản Edit của Quan Nguyệt

Mục lục

 Chương 1 • Chương 2 • Chương 3 • Chương 4 • Chương 5

 Chương 6 • Chương 7 • Chương 8 • Chương 9 • Chương 10

Chương 11 • Chương 12 • Chương 13 • Chương 14 • Chương 15

Chương 16 • Chương 17 • Chương 18 • Chương 19 • Chương 20

Chương 21 • Chương 22 • Chương 23 • Chương 24 • Chương 25

Chương 26 • Chương 27 • Chương 28 • Chương 29

[Hoàn thành]

Tiêu chuẩn