Ehem…Từ giờ đến 5/6 (có thể) ta phải tạm nghỉ để ôn thi mong pà con thông cảm
Sau đó ta sẽ cố gắng edit xong nhanh nhất có thể vì trong năm học ta có thể không onl nhìu được
Ehem…Từ giờ đến 5/6 (có thể) ta phải tạm nghỉ để ôn thi mong pà con thông cảm
Sau đó ta sẽ cố gắng edit xong nhanh nhất có thể vì trong năm học ta có thể không onl nhìu được
Đêm càng ngày càng đen, cả không trung giống như bị bao phủ bởi một tấm màn đen, ngay cả ánh trăng cũng sớm tránh sau màn trời, tựa hồ như đang che dấu bí ẩn nào đấy.
Giản Tấn phía trước một khắc cũng không ngừng hướng rừng rậm ngoại thành chạy đi, hắn một bên thi triển khinh công, một bên còn xem đường xá, tai nghe tám phía, bởi vì hắn biết lúc này nguy hiểm ở tứ phía, cũng không biết người phía sau là địch hay bạn.
Hắn hiện tại biết rõ không phải chỉ lo cho mình mình, còn có Ngân Hồ cần hắn chiếu cố. Nhớ tới Ngân Hồ, khóe miệng Giản Tấn cong lên, tình cảm hắn đối với Ngân Hồ từ bán tín bán nghi trở thành cuồng nhiệt, chỉ sợ Ngân Hồ muốn rời đi, chính mình sẽ thổ huyết không ngừng.
Giản Tấn chui vào rừng rậm, lại chạy thêm trăm dặm, đi đến một khối đất bằng phẳng trong rừng, mới dừng chân. Giản Tấn coi bốn phía, xác định không có ai theo sau, xoay người chờ Trân Phong.
Trong chốc lát, Trần Phong liền chạy tới, hắn đứng lại trước mặt Giản Tấn. Hai người nhìn nhau đánh giá.
Giản Tấn ôm quyền hành lễ, hỏi: “Sóng vai tử, báo thượng vạn nhân.” (huynh đệ, xin báo tên)
Trần Phong hoàn lễ nói: “Đi không sửa họ, ngồi không đổi danh. Tại hạ họ Trần.”
Giản Tấn lại hỏi: “Sóng vai tử, đến từ đâu, đi đâu?”
“Theo dương niệm đến, đến mật niệm đi.” (Đến từ phía nam, đi đến phương bắc)
“Đi làm gì?”
“Đi gặp tổng biều cầm.” (Đi gặp chủ tử)
Giản Tấn thấy đối phương đáp lại dễ dàng, tiến lên, xem xét cẩn thận, thử hỏi: “Trần Phong?”
Trần Phong cười nói: “Giản tiểu tử, ngươi còn nhớ ta? Ta nghĩ ngươi say đắm trong ôn nhu, sớm đã quên chúng ta rồi.”
Hai người cười ha ha, ôm lấy nhau, đủ thấy huynh đệ tình thâm. (Ách! Cái này là ôm kiểu bạn bè bình thường thui không phải như tình nhân đâu nhá)
Giản Tấn cười khổ nói: “Ta suýt thì quên mất ngươi.”
“Sao lại nói vậy?” Trần Phong hỏi.
Giản Tấn tìm một tảng đá, ngồi xuống, nói: “Lại nhắc đến chủ tử, bị giao nhiệm vụ nặng nề như vậy, ta một khắc không dám lơ là, nơm nớp lo sợ làm nhiệm vụ.”
Trần Phong ngồi một bên, hỏi lại: “Nơm lớp lo sợ? Giản tiểu tử, đừng cho là ta ở trốn phong trần, thì ngu ngốc không biết gì, không biết ai phá được đả lôi trận của Thiêu Lâm tự, chọc giận thân tinh.”
Giản Tấn lắc đầu, cảm thán nói: “Sư phó ta nói, cầm đầu Trung Nguyên võ lâm là Thiếu Lâm tự, còn thường xuyên nhắc tới Thiếu Lâm tăng binh. Nghe được nơi ta tới, lần này đi nhận nhiệm vụ, vượt Tùng Sơn, vừa lúc bính kiến Thiêu Lâm tự ở bãi lôi, cùng các vị hào kiệt. Ta chẳng lẽ không ngứa nghề? Liền tiếp lôi, không nghĩ tới Thiếu Lâm hòa thượng lại vô sỉ, cùng tiến đánh, bị ta đánh xuống đất hết. Vì thế mới vướng vào lũ hòa thượng đó.”
Trần Phong khó hiểu, “Vô lý a, vì cái gì hòa thượng Thiếu Lâm đã thua còn bán lấy ngươi?”
Giản Tấn thở dài, “Bởi vì sau khi luận võ công, vị hòa thượng Thiếu Lâm kia chết không có lí do, đầu lại bị chém rời. Kết quả ta trở thành vật tế.” Trong giọng nói không có một chút nhẫn nại.
Trần Phong kích động đứng lên, “Thiếu Lâm phương trượng!? Ngươi đánh thắng dĩ nhiên là đại sự thất thường. Nhiều ngày không gặp, công phu của ngươi tăng nhiều, ngay cả Thiếu Lâm phương trượng cũng đánh bại.”
Giản Tấn vẻ mặt cầu xin, “Ngươi cũng đừng giễu cợt ta. Ngẫm lại từ nay về sau ta phải đeo ác danh sát hại phương trượng Thiếu Lâm tự. Ba phương trượng Thiếu Lâm chết cùng một kiểu. Cuối cùng tội lỗi đổ hết lên đầu ta.”
Trần Phong giớn nói: “Thật sự không phải ngươi sao?”
Giản Tấn sinh khí nắm tay, nói: “Con bà ngươi, họ Trần kia, là bằng hữu tốt nhiều năm mà ngươi cũng không tin ta. Ta nếu muốn giết hắn, cần phải lén lút sao?”
Trần Phong liên tục giải thích: “Giỡn ngươi thôi, đừng tin. Chính là Thiếu Lâm tự đã kết luận hung thủ là ngươi đâu?”
Giản Tấn đáp: “Ta cũng không rõ a! Hòa thượng Thiếu Lâm không biết vì cái gì lại xác định là ta?”
“Vấn đề này để lão khả qua nói cho ngươi hay. Giản tiểu tử.”
“Ai?” Giản Tấn cùng Trần Phong sắc mặt đại biến, hai người bọn họ quay lại, không ngờ rằng có người nghe lén.
Trên cánh đồng bát ngát, từ phía sau một thân cây xuất hiện một thân ảnh.
“Ngụy Quân Tử!” Giản Tấn cùng Trần Phong đồng thời kêu lên.
Chưởng môn phái Hoa Sơn Ngụy Quân Tử vuốt râu, nói: “Đúng vậy, đúng là lão phu. Giản tiểu tử, ngươi muốn biết Thiếu Lâm vì cái gì kết luận ngươi là hung thủ không?”
Giản Tấn gật đầu, “Đến chết cũng muốn biết.”
“Tốt lắm, lão phu sẽ không để ngươi trở thành oan hồn đâu. Ngươi xem đây là cái gì?” Ngụy quân tử ném một chiết phiến tới.
Giản Tấn nhặt lên, chỉ thấy một bức tranh Ngạo tuyết hàn mai trên chiết phiến, một mặt khác đề mấy câu thơ cổ “Ngô sơn khai, việt khê hạc. Tam kim hiệp dã thành bảo ngạc. Thối lục thủy, giám hồng vân. Ngũ thải diễm khởi quang phân uân”* Giản Tấn nhìn chiết phiến sửng sốt.
Trần Phong khi thấy biểu tình của hắn, tưởng rằng trên chiết phiến có gì đặc biệt, liền đoạt lấy, nhìn đi nhìn lại nhiều lần. Cũng không có gì kì quặc, chỉ là cây quạt này có phần quen mắt?
Quay sang nhìn Giản Tấn, Giản Tấn cũng đang nhìn hắn, đón được nghi vấn trong đầu hắn, gật đầu, nói: “Đây đúng là vũ khí ta không rời khỏi người, nhưng làm sao lại ở chỗ người đó?”
Ngụy Quân Tử đáp: “Cây quạt này Thất Chân phương trượng nắm chặt trong tay. Là hung khí của hung thủ.”
Giản Tấn liên tục lắc đầu, “Nhưng ta nhớ rõ vài ngày trước cùng Chân Hiểu Nhân đánh nhau, cây quạt này còn ở trong tay ta.”
Hắn tập trung suy nghĩ, cảm thấy sau lưng nhất định có âm mưu, nhưng tất cả manh mối tựa như một sợi dây thừng, không thể nào tìm ra đầu, không rõ manh mối. Hiện tại tất cả đều tập trung vào mình.
Ngụy Quân Tử thấy Giản Tấn thừa nhận cây quạt là của mình, càng khẳng định hắn là hung thủ, kêu lên: “Giản tiểu tử, ngươi còn muốn nói gì?”
Thân hình thẳng tắp, liền hướng Giản Tấn tấn công. Giản Tấn đang phân tâm, lại không muốn gây chuyện, tự nhiên bước lùi về sau, không giám hạ thủ.
Ngụy Quân Tử khẳng định hắn là hung thủ, hận thủ đoạn độc ác của hắn, từng chiêu đều mang hận thù, quả thực là muốn một chiêu đem Giản Tấn tễ vu(về chầu trời đó, mình thích để thế cho hay) luôn.
Một bên nhượng bộ, một bên cứ ép sát, lúc luận võ phải chú ý nắm bắt cơ hội, nhưng Giản Tấn cố tình buông lỏng, thắng bại đã rõ ràng, Giản Tấn đỡ trái hở phải.
Một bên Trần Phong muốn giúp đỡ, lại sợ việt giảo giá thủy việt hồn (khuấy đục nước hơn), chỉ có thể ở một bên lo lắng suông.
Chie nghe “Keng” một tiếng, Ngụy Quân Tử đã đem Giản Tấn bức đến thân cây, không thể lui.
Không đợi kiếm xuống đến nơi, một bên vai Giản Tấn đã chảy máu, thấy tình thế éo le, Trần Phong bỏ qua luật giang hồ, rút kiếm gia nhập vòng chiến.
Lại nghe thấy một tiếng hét, phía sau có một thân ảnh nhảy ra, so với Trân Phong nhanh hơn gia nhập vòng chiến. Trần Phong cả kinh, không nghĩ tới đêm nay, bốn phía đều có cao thủ. Chính là không biết người này là địch hay bạn.
Ngụy Quân Tử cũng luống cuống tay chân, hắn lần này tìm đến, là lặng lẽ tìm đến, cố ý tránh người khác. Một là muốn bắt Giản Tấn, nâng cao uy danh phái Hoa Sơn; tiếp theo còn muốn lấy được bí tịch trong tay Giản Tấn, luyện được thần công, làm đệ nhất cao thủ Trung Nguyên võ lâm.
Hắn theo đuổi Giản Tấn mà đến, cẩn thận ngừng thở, che dấu. Lại không nghĩ rằng đường lang bộ thiền, hoàng tước ở phía sau. Chính mình không phát hiện được các cao thủ mai phục tại sườn.
Tiếng hét không đứt đoạn, kiếm trong tay người nọ đã nhằm thẳng hậu tâm Ngụy Quân Tử đâm tới. Hậu tâm là yếu điểm của người luyện võ, Ngụy Quân Tử căn bản chiêu chiêu ngoan độc, thầm nghĩ mau bức Giản Tấn khoanh tay chịu trói. Bởi vậy yếu điểm mới lộ rõ ra, hắn thấy người công phu cao cường, lại nhằm thẳng nhược điểm trí mạng của hắn, hắn lúc này cũng không hơn gì Giản Tấn, vội vàng lấy kiếm ngăn cản, cũng may người nọ không có ý lấy đi mệnh này, chính là Ngụy Cứu Triệu, bởi vậy qua mấy chiêu, thả hắn khỏi thân cây, thu kiếm, đứng tại chỗ.
Giản Tấn thở dốc, vội dựa lưng vào thân cây, điều tức vận công. Hắn nìn người cứu mạng mình, kinh hồ: “Là ngươi?”
Người đó gật đầu, nói: “Ngươi còn chưa điều tra rõ việc bí tịch giúp ta, ta sao có thể để ngươi chết?” Nguyên lai người tới là Chân Hiểu Nhân. Hắn sớm phái người giám sát Giản Tấn, người đó thấy Giản Tấn cùng Trần Phong một trước một sau chạy vào rừng rậm, đang muốn hồi báo, vừa vặn nhìn thấy Ngụy Quân Tử theo đuôi. Chân Hiểu Nhân nhận được hồi báo, vội vàng tới, vừa đúng lúc cứu Giản Tấn một mạng.
Ngụy Quân Tử bị Chân Hiểu Nhân phá hỏng chuyện tốt, nghiến răng nghiến lợi, ngữ khí bất hảo, nói: “Họ Chân kia, ngươi đến đây làm gì? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn có bí tịch sao?”
Chân Hiểu Nhân cười mị mị đáp: “Ngụy tiên sinh chẳng lẽ không muốn? Không hiếu kì sao?”
Ngụy Quân Tử trong lòng muốn nhưng trên mặt bất động thanh sắc nói: “Ta đường đường danh môn chính phái, sao có thể giống các ngươi đường ngang ngõ tắt, ra tay cướp đoạt?”
“Âu, vậy Ngụy tiên sinh bức Giản huynh đệ vì chuyện gì?” Chân Hiểu Nhân mắng, danh môn chính phái? Thật sự là dối trá! Rõ ràng muốn bí tịch, nghĩ đến là muốn nổi điên, lại còn ở nơi này ra vẻ thanh cao.
“Vì chuyện của Thất Chân phương trượng. Giản tiểu tử này một ngày chưa chết, Trung Nguyên võ lâm nhân sĩ chungts ta một ngày không còn mặt mũi nào gặp người.” Những lời này nói ra, thật sự là hoang đường.
Giản Tấn nghe được âm thầm bội phục, trong lòng buồn bực, chính mình khi nào đã biến thành địch nhân của Trung Nguyên võ lâm, người người thù hận.
Chân Hiểu Nhân liếc nhìn Giản Tấn một cái, cười nói: “Ngụy tiên sinh, nể mặt ta, để cho Giản huynh đệ một đường thoát.”
Ngụy Quân Tử trên mặt không hờn giận, “Theo lão phu biết, Chân giáo chủ vẫn cùng Giản Tấn tiểu tử trở mặt, sao lúc này lại tương trợ hắn?”
Chân Hiểu Nhân cười nói: “Đó là trước kia! Tại hạ cùng Giản huynh đệ chém giết mấy tràng, phát hiện Giản huynh đệ thái độ làm người quang minh lỗi lạc, nghĩa bạc vân thiên (có tình có nghĩa). Chỉ sợ hung thủ vừa nói còn có ẩn tình khác, hy vọng Ngụy tiên sinh không giết nhầm người tốt.”
Ngụy Quân Tử hừ lạnh, “Nếu như ta cự tuyệt?”
Chân Hiểu Nhân rút đao khỏi vỏ, “Vậy Ngụy tiên sinh đừng trách đao trên tay ta không có mắt.”
“Ngươi uy hiếp ta?”
“Không dám không dám, chỉ là tiên lễ hậu binh (trước dùng lễ nghĩa, sau dùng vũ lực) thôi.”
Ngụy Quân Tử sắc mặt xấu đi, đối phương có ba người, mình chỉ có một, nếu động thủ chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Lại nhìn Chân Hiểu Nhân, đối Giản Tấn bảo hộ, hai người đó chỉ sợ đã có ước định. (nghe như 2 ảnh là nhân tình có đính ước ấy
)
Ván này, thấy chính mình rơi vào thế hạ phong, hiện tại ly khai, còn có cơ hội thoát thân, nếu thật sự động thủ, chiêu bài của phái Hoa Sơn chỉ sợ bị hủy dưới tay mình.
Cuối cùng, hắn đành phải xoay người đối Giản Tấn cao giọng nói: “Giản tiểu tử, lần này mạng ngươi lớn. Lần tới bính kiến lão phu, ngươi nhất định không có đường thoát.”
Nói xong hừ lạnh một tiếng, cũng không quay đầu mà rời đi.
Nhìn thân ảnh Ngụy Quân Tử, Giản Tấn lại nhìn nhìn cây quạt trong tay, thở dài, thầm nghĩ, bản thân mình càng lún càng sâu vào mối quan hệ với những kẻ xấu xa này.
=========
* chỗ này mình không biết viết thế nào. Bạn nào giúp mình vs
Đoạn anh Tấn với anh Phong nói với nhau là dùng ám hiệu để nhận biết
Anh Tấn gian thật chap trước mới hứa với vợ ảnh là nhớ lại sẽ bị thượng mà chap này tinh thần minh mẫn thế kia tiếc là anh vợ không biết để lĩnh thưởng thui
Có cảnh H nhaz, pà con ăn cẩn thận kẻo sặc
=================================
“Ta thấy đây chỉ đơn thuần là một quyển đông cung đồ.” Sau vô số lần lật xem bí tịch, Ngân Hồ kết luận.
“Đúng vậy.” Giản Tấn đáp.
Ngân Hồ nhìn Giản Tấn hữu khí vô lực, vỗ vỗ vai hắn, nói: “Không cần nản lòng. Không bằng chúng ta xem lại, không biết chừng lại có điểm đặc biệt?”
Giản Tấn bị hắn nói trúng tâm, nhưng nghĩ nghĩ, vẫn lắc đầu, nói: “Không được.”
Ngân Hồ cầm bí tịch trước mắt hắn lúc ẩn lúc hiện, khiêu khích hỏi: “Chúng ta có thể dùng lửa thiêu, ngâm nước, xem có kẹp gì không?”
Giản Tấn nhìn hắn, cười nói: “Phương pháp ngươi nói chỉ sơn Chân Hiểu Nhân cùng bọn người kia đã thử qua. Nếu bàn về kinh nghiệm trên giang hồ thì hắn so với ngươi phong phú hơn.”
“Ngươi nói đúng.” Ngân Hồ cũng nhất thời chán ngán thất vọng, đem sách ném qua một bên, nói: “Vậy ngươi nói thử xem, có phải Chân Hiểu Nhân đém tráo bí tịch, mang đồ giả đưa cho ngươi.”
Giản Tấn phản đối: “Chân Hiểu Nhân không phải người như vậy, hắn vì cái gì phải trả bí tịch giả cho ta?”
“Đương nhiên là sợ ngươi đuổi giết hắn, hắn đem bí tịch trả lại cho ngươi. Đến lúc đó chủ nhân bí tịch sẽ trách tội ngươi, không liên quan gì đến hắn. Hắn Chân giáo chủ có thể tìm một nơi thanh tĩnh để tu luyện.”
Giản Tấn lắc đầu, “Chân Hiểu Nhân không sợ người khác đuổi giết, ngược lại, hắn sợ người khác quên hắn. Chỉ sợ người đuổi giết càng nhiều, hắn càng vui vẻ.”
Ngân Hồ nghi hoặc nhìn Giản Tấn: “Ngươi làm sao rõ vậy? Ngươi không phải mất trí nhớ sao?”
Giản Tấn lắp bắp: “Này…này, đương nhiên là nhìn biểu hiện hôm nay của hắn. cách nói năng, hẳn không phải loại tiểu nhân đê tiện.”
“Thật vậy chăng?” Ngân Hồ nhìn hắn chăm chăm.
Giản Tấn ra sức gật đầu.
“Cho nên ngươi sẽ không thể là nghi phạm giết Thất Chân phương trượng?”
“Đúng vậy, chỉ bằng hai người chúng ta, hoàn toàn không đủ sức. Bọn họ ma giáo nhân sĩ người đông, tin tức tốt, hẳn là có biện pháp.”
“Ngươi liền như vậy tín nhiệm hắn?”
Giản Tấn bất đắc dĩ, “Người ta đã muốn tìm tới cửa, hiện tại chỉ sợ có người đang nhìn trộm chúng ta. Muốn chạy cũng không thoát, đành phải hợp tác một chút. Chúng ta hoàn toàn không có cơ hội thắng, chỉ còn cách đưa tay chịu trói thôi.”
Ngân Hồ ngẫm lại chuyện xảy ra trong hai ngày nay, thấp giọng nói: “Ta thấy gần đây ngươi rất lạ. Đặc biệt sau khi nhìn nam nhân kia, liền trở nên kì quái, lời nói đều quanh co lòng vòng.”
Giản Tấn cười an ủi Ngân Hồ: “Ta đương nhiên vẫn là ta, ngươi hẳn là rõ nhất.”
Ngân Hồ đứng lên, đến gần Giản Tấn, cúi người nhìn hắn, nghiêm túc hỏi: “Ngươi thật sự chưa khôi phục trí nhớ.”
Giản Tấn nhấc tay xin tha: “Thật sự không có.”
“Thề?”
Giản Tấn giơ tay lên, thề: “Có trờ chứng dám, ta Giản Tấn nếu khôi phục trí nhớ, liền bị trời giáng…ngô.”
Ngân Hồ che miệng hắn lại, “Không cần thề độc như vậy. Ngươi nếu khôi phục trí nhớ, chỉ cần mỗi ngày ở trên giường bị ta thượng là được.” Nguyên lai Ngân hồ nhớ mãi không quên, muốn thưởng thức tư vị được ở trên, đáng tiếc vẫn bị Giản Tấn ăn sạch, hiện giờ có cơ hội, sao có thể buông tha.
Giản Tấn thề một lần nữa, tâm cảm thấy buồn cười, nguyên lai tiểu hồ ly vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn đem mình đặt phía dưới.
Ngân Hồ nghe Giản Tấn thề, vừa lòng mỉm cười. Giản Tấn liền động tâm, một phen ôm Ngân Hồ, hôn lên bờ môi của hắn, nói: “Tiểu hồ ly nếu muốn nếm thử hương vị được ở trên, ta liền giúp ngươi.”
Ngân Hồ giãy dụa, nói: “Mặt…Mặt trời…còn chưa…xuống núi…”
Giản Tấn cười khẽ, nhìn trời ngoài cửa sổ, “Ngươi chẳng lẽ không muốn học bí tịch sao? Luyện xong có thể trở thành thiên hạ vô địch?”
Ngân Hồ bị hôn nói không nên lời, lòng cảm thán, là thiên hạ vô địch công phu trên giường?
Mặt trời xuống núi được một lúc, Trần Phong mở choàng mắt, cẩn thận đứng lên, sợ đánh thức Nam Cung Lợi đang ngủ say bên cạnh.
Hắn mặc quần áo, đang muốn ra ngoài, phá sau vang lên thanh âm, “Ngươi muốn đi đâu?”
Trần Phong chậm rãi xoay người, nhìn Nam Cung Lợi đang ngồi trên giường, hai mắt trừng trừng nhìn hắn.
“Cái kia…Đúng rồi…Ta…mót quá, muốn đi ngoài!”
Trần Phong võ công xuất chúng, trong bóng đêm cũng có thể thấy rõ như bàn ngày. Nhưng Nam Cung Lợi công phu tầm thường, không có được nội lực tốt như vậy, chỉ thấy hắn sờ soạng xung quanh, vất vả lắm mới tìm được hỏa chiết, châm ngọn đèn.
Hắn nhìn Trần Phong mặc y phục dạ hành, đứng ở cửa, nói: “Đi ngoài cũng phải mặc quần áo chỉnh tề, lén lút, ngươi chẳng lẽ muốn đến phụ đệ của quận chủ đại nhân giải quyết?”
Trần Phong gãi gãi đầu, nói: “Này…này thôi.” Nói lắp nửa ngày, cũng không nói ra được nguyên cớ.
Nam Cung Lợi lớn tiếng nói: “Họ Trần kia, ta cảnh cáo ngươi, chấp hành nhiệm vụ, cũng là người lôi kéo ta, bây giờ lại muốn bỏ ta lại một mình?! Ta cảnh cáo ngươi, muốn đi thì cùng đi.”
Trần Phong thấy Nam Cung Lợi kiên cường như vậy, đành phải xin tha, “Được rồi, ta đi cùng ngươi. Chính là ngươi công phu còn kém, hết thảy đều phải nghe lời ta, không được rời xa ta nửa bước.”
Nam Cung Lợi bất mãn nhìn hắn, kêu lên: “Yên tâm, bản công tử tuyệt đối sẽ không gây phiền toái đến ngươi.”
Lúc này đã là đêm khuya, bốn phía đều yên tĩnh, ngẫu nhiên có vài tiếng chó sủa.
Trần Phong mang theo Nam Cung Lợi thật cẩn thận chạy trên nóc nhà, chỉ sợ đánh thức người phía dưới, phá hỏng đại sự.
Bởi vì xem xét đối tượng ngay ở ngay cách vách, nên bọn họ không cần đi xa, liền cúi người úp sấp xuống, Trần Phong nhấc một mảnh ngói lên. Ngói bị nhấc lên, ánh đèn bên trong thoát ra, thanh âm cũng đứt quãng truyền ra.
Trần Phong cùng Nam Cung Lợi đồng thời ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, Trần Phong nhanh tay, bưng kín miệng Nam Cung Lợi đang đinh hét lên, còn rỉ ra một chút âm thanh nho nhỏ.
Thanh âm này đối với người khác hẳn là không thể phát hiện được, nhưng người ở dưới lại là Giản Tấn, với thói quen cảnh giác của hắn, một thanh âm nhỏ bé cũng không thể bỏ qua. Nghe được động tĩnh, hắn nhìn xung quanh, mà Trần Phong cùng Nam Cung Lợi ở nóc nhà đồng thời lui về, ngưng thở.
Ngân Hồ ở dưới thân Giản Tấn cảm thấy động tác ở khố hạ dừng lại, khó chịu vặn vẹo thân mình, nói: “Ngô…Tấn…cầu ngươi…nhanh lên.”
Giản Tấn lại tập trung chú ý, một bên dùng sức tiến lên, ý đồ đạt tới chỗ sâu nhất, một bên trêu đùa: “Tiểu hồ ly, ngươi cũng muốn dùng sức.”
Ngân Hồ hết sức phối hợp với động tác của hắn, nhưng bởi vận động kịch liệt mà thể lực cạn kiệt, khiến hắn không còn khí lực di động. Hắn khó chịu vặn vẹo, nói: “Ta không được…giúp…giúp ta.”
“Ngươi có thể mà.” Giản Tấn đỡ lấy thắt lưng Ngân Hồ.
Ngân Hồ dưới hỗ trợ của Giản Tấn, thân trên chậm giãi phập phồng, lấy hậu huyệt nhuyễn nộn (không hỉu là ntn) bao vây lấy vật cương ngạnh của Giản Tấn.
Tùy theo khoái cảm mãnh liệt, đẩy bản thân hắn dựa vào Giản Tấn. Lúc dục vọng đã ở sâu trong cơ thể, khoái cảm mãnh liệt làm Ngân Hồ thất thần, hoa hành run lên, muốn phóng thích. Giản Tấn vội vàng cầm lấy, khoái cảm bị áp lực tư vị khó nhẫn nại, Ngân Hồ nói: “Buông ra…cầu…ngươi.”
Giản Tấn an ủi: “Tiểu hồ ly, từ từ. Chúng ta cùng nhau.”
Ngân Hồ phát ra âm thanh nức nở bất lực.
Âm thanh nức nở kích thích Giản Tấn, hắn thẳng lưng, tiến vào càng sâu. Cùng với tiết tấu cuồng loạn, Giản Tấn đẩy vào thân thể Ngân Hồ, khiến cho hắn phát ra thanh âm ngọt ngào.
Cuối cùng, bên trên tiến lên, bên dưới phối hợp, hai người bọn họ đồng thời phát tiết.
Hai người nằm ở nóc nhà, nhìn thấy màn biểu diễn đông cung bên dưới, nghĩ đến người âu yếm bên người, khó có thể nhẫn nãi, hô hấp dồn dập.
Tiếng thở dồn dập này tựa hồ đã lọt vào tai Giản Tấn, qua một khắc thất thần, Giản Tấn tập trung chú ý, đối với trạng thái hiện tại của hắn, tiếng hít thở trở nên hết sức rõ ràng. Ngón trỏ khẽ nhúc nhích, sử dụng nội lực, ngón giữa búng tới.
Trần Phong cũng là cao thủ, vừa nghe âm thanh nhỏ đã biết là ám khí, lập tức tránh đi.
Một bên Nam Cung Lợi không né được, công phu của hắn rõ ràng không phải vừa, chỉ nghe một tiếng “Ai u”, chỉ phong vừa đến, lập tức trúng chiêu, thẳng tấp rơi xuống lâu. Trần Phong lo lắng, nhìn lại, Nam Cung Lợi đã sớm đứng lên, nhưng thắt lưng còn đau, miệng mắng. Trần Phong thấy hắn không việc gì, còn có thể giương vuốt, biết Giản Tấn không hạ nặng tay, yên lòng.
Ngân Hồ vốn đã mệt mỏi không đứng dậy nổi, nghe được âm thanh, cũng cảm thấy tò mò, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
Giản Tấn khẽ hôn bờ môi hắn, an ủi: “Có hai con chuột ở trên mái nhà.”
“Sao?” Ngân Hồ vừa nghe đến chuột, lập tức có tinh thần, đứng dậy. Trời biết, hắn thích nhất là ăn thịt chuột. (Khó đỡ quá~~)
Giản Tấn nghĩ hắn sợ chuột, nói: “Yên tâm, ta đã đánh cho rơi xuống rồi.”
“Úc” vừa nghe nói thịt chuột đến miệng liền chạy mất, Ngân Hồ lại mệt mỏi quay về giường
Giản Tấn nói: “Ta đi ra ngoài chuẩn bị nước ấm, ngươi ngoan ngoãn ngủ đi.” Nói xong, ngồi dậy, mặc quần áo.
Ngân Hồ cũng không biết có nghe không, trở mình, ngủ say.
Giản Tấn ngẩng đầu nhìn chỗ trống do ngói bị nhấc lên, vừa lúc nhìn thăm dò Trần Phong. Hai người nhìn nhau giằng co thật lâu, cuối cùng vẫn là Giản Tấn bắt đầu, thi triền khinh công, chạy đi.
Trần Phong cũng gắt gao đuổi theo.
Chỉ để lại Nam Cung Lợi còn ở dưới lâu.
Sau khi Trần Phong rời đi, Gản Tấn cùng Ngân Hồ vẫn còn đang ăn, hôm nay Ngân Hồ không chọn phòng ăn trang nhã trên lầu hai. Bởi vì mấy ngày nay thực sự quá mức yên tĩnh, danh mộn chính phái vội vàng đi dự tang lễ của Thất Chân đại sư, mà đối với Chân Hiêu Nhân và ma giáo nhân sĩ mà nói, đã muốn lấy được bí tịch, không cần phải…gây khó dễ cho Giản Tấn, vì vậy theo Ngân Hồ, bọn họ bây giờ là tương đối an toàn.
Chính là khi hắn nhìn đến người đang ngồi đối diện mình hiện tại, trong lòng bỗng hối hận, sớm biết rằng phòng ăn trên lầu hai vừa trang nhã, muốn chạy trốn có thể theo cửa sổ nhảy xuống. Ngân Hồ nhìn bốn phía, tìm sơ hở, xem có hay không cơ hội thoát thân.
“Không cần quay lại, nơi này đã bị chúng ta bao vây, không có đường lui.” Chân Hiểu Nhân phe phẩy cái quạt.
Thật là, nguyên lai ngồi bốn phía, bình dân đang ăn uống ồn ào, lúc này đều xoay người, lộ ra đủ loại binh khí bên trong hành lý, nhìn không chớp mắt Giản Tấn cùng Ngân Hồ. Chưởng quầy cùng tiểu nhị nhát gan vừa thấy tình thế không tốt, sớm chui vào trù phòng, không dám ra.
Trước cửa trà lâu cũng có hai nam tử của Thái Dương huyện khôi ngô, cao to, vừa nhìn đã thấy không thể chọc vào.
Ngân Hồ biết rõ nam tử trước mắt vô cùng lợi hại, trên trán toát mồ hôi lạnh.
Giản Tấn một bên còn không biết đại nạn đang tới, gắp một khối chân giò mật hun khói vào bát Ngân Hồ, “Nương tử, nếm thử chân giò mật hun khói này đi, ngọt nhưng không ngậy, ngoại tiêu lý tô (ý nói màu sắc đẹp). Ăn rất ngon.”
Ngân Hồ cùng Chân Hiểu Nhân đang giằng co, làm gì còn tâm tư mà ăn cơm. Giản Tấn thấy Ngân Hồ nửa ngày không động đũa, có chút khác thường. Ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt Ngân Hồ, nhìn về phía Chân Hiểu Nhân đối diện.
Chân Hiểu Nhân nhận thấy ánh mắt của Giản Tấn, mỉm cười hành lễ, nói: “Giản đại hiệp, đã lâu không gặp, đúng là hành tung khó lường.”
Hai người trong lúc giương cung bạt kiếm, không khí vô cùng khẩn trương căng thẳng. Mồ hôi lạnh theo má Ngân Hồ chảy xuống bàn, thanh âm lên xuống thất thường, tim cũng đập nhanh hơn bình thường. Sợ hai người liếc mắt không chớp liền vung tay.
“Ngươi là ai? Sao ta không nhận ra ngươi?” Câu hỏi của Giản Tấn không có tiếng trả lời, chỉ nghe “loảng xoảng, loảng xoảng” từ bốn phía thủ hạ của Chân Hiểu Nhân đồng loạt rút vũ khí, ngoại trừ Giản Tấn và Ngân Hồ, tất cả đều há hốc miệng, căng mắt nhìn Giản Tấn, ngay cả người có kiến thức sâu xa như Chân Hiểu Nhân cũng phải bất ngờ.
Bất quá hắn vấn có phong thái của kẻ đứng đầu một giáo phái, bật cười ha ha, rất nhanh khôi phục biểu tình tiêu sái lỗi lạc: “Xem ra Chân Hiểu Nhân ta vẫn chưa nhập vào mắt đại hiệp, bất quá mới xa nhau có mấy ngày, thế nhưng không còn sót lại mảnh nào trong trí nhớ của ngài.”
Giản Tấn thần tình khó hiểu, nói: “Ta thật sự quen biết ngươi?”
Chân Hiểu Nhân từ trước đến nay đều tự phụ, lần này liên tiếp chịu vũ nhục, nổi trận lôi đình, cả giận nói: “Chúng ta chân nhân không nói dối, ta liền đi thẳng vào vấn đề, mau đem bí tịch giao ra đây.”
Giản Tấn bừng tỉnh, “Nguyên lai là ngươi đến tìm bí tịch, lại không nói sớm.” Hắn mở tay ra, “Bí tịch không ở trong tay ta, đã bị Chân Hiểu Nhân cướp đi rồi, muốn lấy thì đi tìm hắn.”
Chân Hiểu Nhân vỗ bàn đứng lên, “Họ Giản kia, ngươi không được quá phận. Ta hạ mình, tốt ngôn hảo ngữ nói chuyện với ngươi. Chẳng lẽ Chân mỗ sợ ngươi?” Theo tiếng vỗ bàn của hắn, nhân sĩ bốn phía đều đứng lên, rút đao khỏi vỏ, đem Giản Tấn cùng Ngân Hồ vây lại, thế cục trong nháy mắt trở nên khẩn trương.
Ngân Hồ vội vàng nói: “Chân giáo chủ, ngài trước hết hãy bình tĩnh, uống một ngụm trà. Giản Tấn hắn không cố ý. Nói thật với ngài, ngày ấy sau khi ngài rời đi liền mất trí nhớ, hắn cái gì cũng không nhớ rõ. Nghĩ lại, vẫn là ngài có lỗi, cho nên lúc này không thể trách hắn.”
Chân Hiểu Nhân nghe xong, thần tình giật mình, Giản Tấn đã mất trí nhớ, khó trách hắn không biết mình, hắn lại nhì Giản Tấn, thần tình Giản Tấn vô cùng tự nhiên, xác định lời Ngân Hồ nói không sai.
Chân Hiểu Nhân đắc ý, nhìn hai tay mình, thầm nghĩ, ta ngày đó chỉ dùng năm thành công lực, ở sau lưng hắn đánh một chưởng, liền đem hắn đánh mất trí nhớ. Chẳng lẽ thần công đã tu đến xuất quỷ nhập thần. Một chưởng này uy lực lớn như vậy cũng nằm ngoài dự đoán của mình. Nghĩ nghĩ, chỉ cảm thấy thần công đã luyện thành, trong thiên hạ mất đối thủ, biểu tình trên mặt cũng nhu hòa hơn.
Ngân Hồ hiểu được bản tính Chân Hiểu Nhân, thấy biểu tỉnh thả lỏng của hắn, biết thời cơ đã tới, mình và Giản Tấn đã có thể thoát thân. Vì thế nói: “Chân giáo chủ võ công cái thế, thiên hạ đệ nhất. Huống chi có bí tịch trong tay, chỉ sợ ngày xưng bá võ lâm cũng không còn xa, tội gì phải đến làm khó chúng ta.”
Giản Tấn thấy Ngân Hồ nói vào vấn đề, chỉ vào Chân Hiểu Nhân, “Ngươi họ Chân, là Chân Hiểu Nhân.”
Chân Hiểu Nhân gật đầu.
Giản Tấn lại nói “Bí tịch của ta ngươi đã lấy. Còn không mau trở về.”
Nhắc tới bí tịch, Chân Hiểu Nhân biên sắc, mắng: “Con bà nó, họ Giản kia, ta còn chưa tính sổ với ngươi.”
Nói xong, từ trong lồng ngực lấy ra một quyển sách, Ngân Hồ nhìn bìa, đúng là bí tịch của Giản Tấn.
Chân Hiểu Nhân ném sách đến trước mặt Ngân Hồ cùng Giản Tấn, nói: “Họ Giản kia, ngươi không cần phải đùa giỡn với ta. Cái này mà là bí tịch, còn tự xưng là thiên hạ vô địch?”
Ngân Hồ cầm sách trên bàn lên xem, vừa mở ra, sắc mặt lập tức biến đổi, hai tay run run. Giản Tấn tò mò, tiền lên, nhìn qua vai Ngân Hồ, nhìn quyển sách, liền dở khóc dở cười.
Mỗi trang sách, đêu có hai gã nam tử đang ôm nhau, làm đủ loại kiểu dáng, mỗi kiểu cũng không giống nhau, có lúc mặt đối mặt, có lúc thì kẻ ngồi trên kẻ ở dưới, lúc thì dựa lưng vào nhau. Điểm tương đồng duy nhất là hai gã nam tử gắt gao tương liên (làm cái chuyện ấy ấy), vừa thấy đã biết ngay là đông cung đồ. Ngân Hồ lật lật vài trang, đều là như vậy, giở đến tên sách, chỉ thấy một dòng chữ to đùng “Đông cung chín chín tám mươi mốt thức bí tịch” (cái này cũng là một loại bí tịch a)
Giản Tấn cùng Ngân Hồ nhìn nhau một lát, thấy sắc mặt trắng bệch của đối phương, cười to ra tiếng, vừa cười vừa nói: “Giản Tấn, đây là bí tịch mà ngươi liều mạng bảo vệ sao?”
Giản Tấn dở khóc dở cười đáp: “Nương tử, ngươi quên ta mất trí nhớ sao?” Bất quá trong nháy mắt hắn phát hiện một đạo sát khí.
Chân Hiểu Nhân xen vào nói: “Cười đủ chưa?”
Ngân Hồ vội vàng thu lại ý cười, nhưng khóe miệng không khống chế được run rẩy.
Chân Hiểu Nhân nhìn Giản Tấn, hỏi: “Họ Giản kia, ngươi xác định đây là bí tịch?”
Giản Tấn nhún vai, “Chân giáo chủ, ta đã mất trí nhớ. Đã sớm quên sự tình trước kia, thứ cho ta không thể giải đáp vấn đề của ngài.”
Ánh mắt Chân Hiểu Nhân như tên bắn về phía Giản Tấn, muốn xem hắn nói thật hay giả. Giản Tấn không lùi bước, đón nhận ánh mắt Chân Hiểu Nhân, hai người tầm mắt giao hội, phát ra ánh lửa. Ngân Hồ cũng nhìn Chân Hiểu Nhân, sở hắn đột ngột ra tay. Chân Hiểu Nhân bất ngờ thu lại ánh mắt, nói: “Ta đây sẽ chờ xem, khi nào Giản đại hiệp cho ta đáp án.”
Tảng đá to trong lòng Giản Tấn được gỡ bỏ, tạm thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, “Nhất định nhất định, nếu Giản mỗ nhớ ra nhất định báo cho giáo chủ biết liền.”
Chân Hiểu Nhân thu lại quạt, ma giáo nhân sĩ quanh mình thu đao về vỏ, vòng vây quanh Ngân Hồ và Giản Tấn cũng lơi lỏng.
Giản Tấn đột nhiên hỏi: “Chân giáo chủ, có biết tin gì về cái chết của Thiếu Lâm tự Thất Chân phương trượng?”
Chân Hiểu Nhân sửng sốt, “Con lừa Thất Chân chết? Khi nào?”
Giản Tấn đáp: “Ngay tối hôm qua, hiện tại giang hồ đang tìm hung thủ, không biết Chân giáo chủ có nghe qua chưa?”
Chân Hiểu Nhân lắc đầu: “Ta lần đầu được nghe.”
Giản Tấn nhìn Chân Hiểu Nhân, thấy thần tình hắn thành khẩn, biết ngay hắn nói thật, “Giản mỗ muốn nhờ Chân giáo chủ một chuyện.”
“Giản đại hiệp cứ nói. Chân mỗ nếu có thể giúp thì nhất định không từ.”
“Hy vọng Chân giáo chủ tìm ra hung phạm, trả lại trong sạch cho Giản mỗ.”
Chân Hiểu Nhân gật đầu đáp: “Chân mỗ sẽ cố hết sức. Giản đại hiệp làm việc quang minh chính đại, nhất định là có kẻ hãm hại. Chân mỗ nhất định lưu ý.”
“Cảm tạ giáo chủ rất nhiều.” Giản Tấn khom mình hành lễ.
“Đâu có đâu có.” Chân Hiểu Nhân cũng đứng dậy hoàn lễ.
Giản Tấn không nhiều lời, cầm lấy bí tịch, kéo Ngân Hồ ra cửa.
Ngân Hồ đột nhiên dừng bước chân, hứng khởi quay đầu nhìn Chân Hiểu Nhân, hỏi: “Chân giáo chủ, ta có một vấn đề muốn thỉnh giáo chủ.”
Chân Hiểu Nhân nhướn mi, “Có vấn đề gì, cứ nói.”
Ngân Hồ hỏi: “Chân giáo chủ, sau khi lấy được bí tịch, có tu luyện hay không?” (ý là ảnh có làm mấy cái chuyện ấy hay không)
Vấn đề vừa nói ra, mặt Chân Hiểu Nhân liền đỏ bừng, hai mắt trợn lên, sát khí phát ra, cầm đũa trên bàn hướng Ngân Hồ phóng tới.
Chiêu thức của cao thủ nhanh như chớp, Chân Hiểu Nhân cũng không phải ngoại lệ, một trịch của hắn như nước chảy mây trôi, Ngân Hồ không kịp phản ứng, cũng may là có Giản Tấn ở cạnh, chỉ thấy hắn kéo Ngân Hồ lại, lùi về sau hai bước đã ra khỏi trà lâu.
Nếu Ngân Hồ đứng nguyên tại đó, cả người đã sớm cắm đầy đũa, bất quá chỉ cách nhau một tấc, tất cả không bay thẳng vào người, trên mặt đất không lưu lại một chiếc đũa nào.
Ngân Hồ sợ hãi, biết rằng nếu không có Giản Tấn tương trợ, chính mình đã từ hồ ly biến thành một con nhím cắm đầy đũa rồi.
Giản Tấn kéo Ngân Hồ, nói: “Nương tử nhà ta có nhiều lời đụng chạm, mong Chân giáo chủ thông cảm.” Lập tức lôi Ngân Hồ đi không thèm ngoái lại.
Chờ bọn họ đi xa, phía sau Chân Hiểu Nhân xuất hiện một gã nam tử, hắc y nam tử này toàn thân tản ra cảm giác lạnh như băng, ngay cả biểu tình cũng lạnh lùng, không như người khác có hỉ nộ ái ố, hắn khom người nói: “Giáo chủ, cứ như vậy buông tha cho Giản Tấn sao?”
Chân Hiểu Nhân nói: “Vậy ngươi nói giờ phải làm sao? Hắn đã mất trí nhớ.”
Nam tử đáp: “Giáo chủ tin hắn mất trí nhớ thật sao?”
Chân Hiểu Nhân nhìn hắn một cái, “Ý ngươi là sao?”
Nam tử gật đầu, không lên tiếng.
Chân Hiểu Nhân trầm tư một lát, phân phó: “Ngươi phái người đi theo dõi Giản Tấn, có gì không ổn liền báo cho ta biết.”
“Vâng.” Nam tử cúi đầu lĩnh lệnh.