Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ thập tam chương

Đệ thập tam chương

Ngân Hồ đang đứng trước cửa phòng khách, trong lòng phiền muộn, lẽ ra chính mình lòng như lửa đốt chạy đi, hiện tại tay không trở về, như thế nào cũng thấy mất mặt. Nói trước khi đi, chính mình nghĩ nghiêm trọng, phỏng chừng Giản Tấn trong phòng đáng hấp hối, mỏi mắt chờ đợi chính mình. Hiện tại ngẫm lại, cho dù Diệu Thủ Hồi Xuân đường sư phó là thầy thuốc Mông Cổ, chính mình khiêng, nâng, cũng có thể đem người về. Hiện tại nghĩ xem làm thế nào để giải thích với Giản Tấn, Ngân Hồ liền vò đầu bứt tai.

 Ngân Hồ hít sâu, chậm rãi giữ cừa hé ra một cái khe, nhìn trộm qua đó, không có người! Ngân Hồ không tin, mở lớn một chút, xem xét xung quanh, vẫn không thấy ai!

Giản Tấn đứng trên cầu thang vừa thấy một hình ảnh buồn cười, Ngân Hồ chổng mồng, hé cửa, tập trung nhìn xung quang phòng. Thỉnh thoảng còn lắc lắc mông, khó khăn chui qua khe cửa, nhìn xung quanh nói: “Người đâu? Chạy đâu rồi?”

Giản Tấn đi lên, chụp lấy môn hắn, nói: “Làm sao? Nhìn cái gì?”

Ngân Hồ nghe được thanh âm phía sau, che mông, vội vàng nhảy ra sau. Không lưu ý, vừa lúc va phải Giản Tấn đang bị thương phía sau, hai người đồng thời “Ai u” kêu ra tiếng, che chỗ vừa bị đụng phải, Giản Tấn hỏi: “Mao mao bất cẩn nhà ngươi, lén lút làm gì thế?”

Ngân Hồ đang chột dạ chuyện thầy thuốc, nghe được câu hỏi của Giản Tấn, ánh mắt dao động, không nhìn thẳng vào mắt Giản Tấn, hai chân chậm rãi lui về sau, lắp bắp nói: “Không…không có gì…xem ngươi có nhà hay không?”

Giản Tấn thấy hắn hành vi cổ quái, tâm sinh hoài nghi, từng bước ép sát, hỏi: “Thật sự không có? Vậy ngươi vì cái gì muốn xem ta có ở nhà hay không?” Hắn chau mày, trong đầu không khỏi nhớ tới lời Trần Phong nói tối qua. Trong lòng bắt đầu sinh hoài nghi Ngân hồ.

“Thật sự không có gì đâu, ta chỉ cảm thấy không mang được thầy thuốc về, sợ ngươi thương thế quá nặng. Có chút lo lắng.” Ngân Hồ vội vàng giải thích.

“Thật vậy?” Giản Tấn hỏi lại.

“Thật sự…thật sự.” Ngân Hồ gật gật đầu như gà mổ thóc, muốn tăng thêm độ tin tưởng.

“Được rồi, ta tin ngươi.” Giản Tấn tiến đến trước mặt Ngân Hồ, nói: “Thương thế không nghiêm trọng, ngươi xem, không còn chảy máu nữa.”

“Thật sự.” Ngân Hồ cầm lấy tay Giản Tấn, hướng hắn cười đến nở hoa, “Thật sự quá tốt.”

Giản Tấn đột nhiên cúi sát mặt Ngân Hồ, đôi môi hai người chỉ còn cách một khoảng ngắn ngủn bằng cái móng tay, nhìn chằm chằm hai mắt Ngân Hồ, nghiêm túc nói: “Ngân Hồ, ngươi cũng không nên lừa ta.”

Ngân Hồ thấy Giản Tấn nghiêm túc, tưởng rằng thân phận hồ yêu của mình bị lộ, tránh khỏi hai tay Giản Tấn, trốn tránh ánh mắt hắn, xoay người, chột dạ nói: “Ta…ta không có…cái gì giấu ngươi hết.”

Giản Tấn nhìn bóng dáng Ngân Hồ, vẻ mặt không tin, nhưng nội tâm lại thôi miên chính mình, lúc này nên tin tưởng hắn, liền dễ dàng tha thứ cho bản thân tin tưởng một người vô điều.

Hắn trong lòng yên lặng thì thầm, Ngân Hồ ngươi cũng không nên phản bội ta, phản bội tín nhiệm của ta.

Giản Tấn cùng Ngân Hồ đều không nghĩ đến, hết thảy sự tình phát sinh hôm nay đều làm sự tín nhiệm của họ rách lớn hơn.

***

 Trí An nhíu mày đứng trong căn miếu đổ nát, phát sầu nhìn sư phó nằm trên chiếu, trong mắt chứa lệ quang.

“ Nén bi thương đi, ‘phương trượng’, bệnh của Minh Tâm sư huynh là không thể chữa khỏi, chỉ lãng phí bạc thôi.” Hòa thượng đứng một bên, không chỉ không đau thương, ngược lại vui sướng khi thấy người gặp họa, trêu chọc. Tuy rằng hắn tự xưng là Trí An phương trượng, chính là trong lời nói không có một chút tôn kính.

Trí An nắm chặt tay, mưới móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, mang đến đau đớn, cấp thêm dũng khí, hắn lớn tiếng quát: “Không đâu, sư phó nhất định sẽ khỏi.”

Mình Lễ hòa thượng không nghĩ tới, Trí An yếu đuối lại nói lại hắn, chẳng những không ăn năn, ngược lại sinh khí nói: “Tiểu quỷ nhà ngươi biết cái gì? Ta nói không cứu được chính là không cứu được.”

Trí An sợ hãi, nhưng nghĩ đến lời Ngân Hồ nói, có lấy dũng khí, nói: “Ta không phải tiểu quỷ, ta là Thiếu Lâm phương trượng, ngươi phải kính trọng ta, nghe lời ta nói.”

Minh Lễ cười lạnh, chọc chọc ót Trí An, cười nói: “Tiểu quỷ, ngươi phải rõ, vị trí phương trượng của ngươi là chúng ta không muốn làm, mới tặng cho ngươi. Chỉ mình ngươi, phải chờ thêm mấy trăm năm nữa mới có thể ngồi trên vị trí này.”

Trí An bị hắn chọc phát đau, lui về sau vài bước, hai mắt đỏ lên như sắp khóc.

“Minh Lễ ngươi làm gì vậy? Không được vô lễ với phương trượng.” Thất Tín hòa thượng vừa bước vào, thấy Trí An bị khi dễ, nói giúp.

“Vâng, sư phó.” Nguyên lai Minh Lễ hòa thượng đang kiêu ngạo liền lui lại, chùy hạ hai tay, cung kính đứng một bên.

“Tham kiến phương trượng.” Còn hơn Minh Lễ, Thất Tín hòa thượng rất có khí độ, đàng thêm lễ nghĩa. Tuy hắn cũng không phục, ba đời Thiếu Lâm hòa thượng, hắn cũng muốn được tôn xưng phương trượng, còn được chúng hòa thượng cung kính hành lễ, trong lòng vô cùng bực bội.

Bất quá hắn dù không phục, muốn làm Thiếu Lâm phương trượng, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, vẫn đành phải chấp nhận.

Trí An cũng nhăn nhó đáp lễ, hỏi: “Đồ tôn tham kiến sư thúc tổ, không biết sư thúc tổ có gì phân phó?” Trí An tuy trên danh nghĩa là Thiếu Lâm phương, nhưng ngọn nến cháy hai bên đều lớn, chính mình không dám quên cấp bậc lễ nghĩa. Huống chi, nói thật, sư thúc tổ so với kẻ mang danh phương trượng như mình còn hơn.

Thất Tín hòa thượng lép Trí An đi đến góc tường, nói: “Phương trượng, ngươi hiện tại là chưởng môn bổn phái. Nhưng từ trước đến nay, chưa từng cử hành đại lễ. Thất Tín lần này đến, chính là thương nghị lễ nhậm chức chưởng môn.”

Trí An gãi đầu, nói: “Sư thúc tổ, Thiếu Lâm chúng ta không phải đang chủ trương tiết kiệm sao? Cái gì điển lễ, nghe thật phiền toái, ta không làm.”

Thất Tín sắc mặt trầm xuống, nói: “Phương trượng sai rồi. Thiếu Lâm tự từ trước đến nay, các phương trượng lên nhận chức đều phải cử hành điển lễ, lần này cũng không ngoại lệ. Huống chi bản tự hiện giờ đối mặt trước nguy cơ lớ, không chỉ nhiều đệ tử mất mạng, hơn nữa uy danh Thiếu Lâm đã giảm. Cử hành một điển lễ, vừa lúc có thể trọng chấn uy danh Thiếu Lâm. Đây là việc chúng ta phải làm bây giờ.”

“Chính là…chính là, sư thúc tổ, vị trí phương trượng của ta chẳng qua chỉ là tạm thời, không cần quá mức long trọng.” Trí An vẻ mặt do dự.

Thất Tín lớn tiếng hỏi: “Ai nói! Ai nói vị trí của ngươi chỉ là tạm thời!” Hắn hung hăng trừng Minh Lễ một cái, Minh Lễ nhận ra ánh mắt không hờn giận của sư phó, đứng một bên lạnh run.

Thất Tín lại hòa ái đối Trí An nói: “Phương trượng cũng quá khinh thường trình độ của Thiếu Lâm tự, Thiếu Lâm sử thượng quyết không cho phép loạn tuyển phương trượng. Phương trượng yên tâm, vị trí nào không có người nào cùng ngươi tranh cả.”

Trí An hoài nghi nhìn Mình Lễ, Minh Lễ vội vang gật đầu.

Trí An trầm ngâm nửa ngày, cuối cùng nói: “Đồ tôn hết thảy nghe theo sư thúc tổ.”

Thất Tín vừa lòng gật đầu, “Thế mới đúng, phương trượng yên tâm, ta nhất định sẽ tổ chức một nghi thức thật long trọng, làm vẻ vang bổn phái.”

Trí An ngẩng đầu hỏi: “Sư thúc tổ, ta có thể mời người đến dự lễ không?” Hắn nhớ tới Ngân Hồ, đây là cơ hội tốt, cho Ngân Hồ thấy, chính mình không nói sai, thật sự là Thiếu Lâm phương trượng.

Thất Tín tuy kì quái, Trí An làm sao lại có bằng hữu, nhưng vì để hắn đồng ý, cũng không thèm quan tam, nói: “Bằng hữu tốt của phương trượng, cũng là bằng hữu của Thiếu Lâm chúng ta, đương nhiên hoan nghênh.”

Trí An gật đầu mỉm cười, tưởng tượng Ngân Hồ biết được sự thật xong, đối chình mình lộ ra bộ dáng bội phục, liện đắc ý.

Thất Tín gặp phản ứng của Trí An, mục đích đã đạt được, lập tức mang Minh Lễ cáo từ rời đi.

Đi ra ngoài căn miếu, Minh Lễ mất kiên nhẫn, vội vàng hỏi: “Sư phó, không phải nói chức phương trượng của hắn chỉ là tạm thời thôi sao? Kia vì sao còn muốn cử hành điển lễ?”

Thất Tín liếc mắt nhìn hắn, nói: “Xin ngươi, động não đi, hướng sư phó của ngươi mà học. Trí An làm Thiếu Lâm phương trượng, Thiếu Lâm tự chúng ta đương nhiên biết, nhưng ngươi nghĩ xem, Giản Tấn có biết hay không?”

Minh Lễ bừng tỉnh đại ngộ, “Ý sư phó là, phải thừa dịp điển lễ long trọng, chiếu cáo thiên hạ, Thiếu Lâm tự tân nhậm phương trượng là Trí An, mục tiêu của Giản Tấn sẽ tập trung vào Trí An.”

Thất Tín gật đầu, “Xem ra đầu óc người còn chưa hoàn toàn ngu ngốc. Chỉ cần mục tiêu của Giản Tấn là Trí An, chúng ta và những người khác liền an toàn! Bằng không hắn đột nhiên ý muốn giết người đại phát, mọi người chẳng phải sẽ gặp tai ương sao.”

Minh Lễ liên thanh khen ngợi, “Vẫn là sư phó anh minh, nghĩ ra biện pháp tốt như vậy, cứu vớt Thiếu Lâm tự.”

Lời hay ai lại không thích nghe, Thất Tín gật đầu say mê, tiếp tục nói: “Đến lúc đó, ta chỉ phải thừa dịp Giản Tấn đối phó Trí An, ở một bên mai phục, đem Giản tiểu tử bắt giữ. Khịt khịt” Thất Tín đắc ý cười, bộ dáng nắm chắc thắng lợi.

Minh Lễ tiếp lời, “Đến lúc đó, chẳng những Thiếu Lâm tự trọng chỉnh uy danh, hơn nữa sư phó sẽ nổi danh võ lâm.”

Thất Tín vươn tay bắt lấy không khí, giống như vả Thiếu Lâm tự đều ở trong lòng bàn tay hắn. “Chỉ cần ta tạo đại chấn, đừng nói là chưởng môn Thiếu Lâm tự, ngay cả võ lâm minh chủ cũng về tay ta.”

Minh Lễ hỏi: “Sư phó, An Trí kia tính sao?”

Thất Tín lộ ra ánh mắt hận thù, “Trí An, nói không chừng Giản Tấn đã sớm đem hắn xử lý. Nếu Giản Tấn không xuống tay, hắn đừng trách sư thúc tổ vô tình.”

Minh Lễ cúi đầu nói: “Đúng là, nếu ai cản đường sư phó, chẳng khác nào tự tìm đến chỗ chết.”

Thất Tín vẻ mặt trở nên nghiêm túc, lớn tiếng nói: “Chuyện ta với ngươi nói hôm nay, ngươi phải giữ bí mật, không được nói cho bất kì ai.”

“Vâng, đồ nhi tuân mệnh.”

Minh Lễ đừng thẳng dậy, cùng Thất Tín đối mặt, hai người đồng thời phát ra tiếng cười đắc ý.

Nở nụ cười trong chốc lát, hai người cùng rời đi. Chỉ là bọn họ không phảt hiện, ở ngọn cây phía sau bọn họ, lúc này có một người vừa nhảy xuống, hắn nhìn hai thần ảnh vừa rời đi, khóe miệng mỉm cười, bẫy, điển lễ, gậy ông đập lưng ông? Trò chơi tựa hồ trở nên thú vị hơn rồi.

Nam tử đứng đó một lúc lâu, thi triển khinh công, hướng phía ngược lại rời đi.

============================

Vấn đề là ta bận nên làm được đến đau post lun đến đó

giờ sẽ lại ngâm giấm Ngân hồ nên bà con thông cảm nhá 😀

Tình hình 2 anh đang nghi ngờ nhau ác liệt còn bên Thiếu Lâm thì sắp có kịch vui để xem

mấy chap tiếp chắc sẽ có ngược

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ thập nhị chương

Đệ thập nhị chương

 Diệu Thủ Hồi Xuân đường, chính là y quán được hoan nghênh nhất Trác Kinh quận, ở Diệu Thủ Hồi Xuân đường người đến chẩn bệnh không thiếu, ngựa xe như nước, chảy đầy một con phố, ngay cả trước cửa cửa hàng lân cận cũng chật ních người. Cửa hàng cách vách đều giận mà không dám nói gì, ai có bệnh, nếu chọc giận thầy thuốc của Diệu Thủ Hồi Xuân đường, lúc bệnh tái phát sẽ thống khổ vạn phần.

Diệu Thủ Hồi Xuân đường sở dĩ được hoan nghênh, không chỉ nhờ y thuật cao siêu, đặc biệt tay nghề còn được xưng là khiên Diêm vương phải sợ, quỷ kiến sầu, quan trọng hơn là Diệu Thủ Hồi Xuân đường chú trọng hai chữ công bình, đến đây, không quan tâm ngươi thân phận thế nào, đều phải xếp hàng, vô luận giàu nghèo, sang hèn. Bởi vậy nới này đặc biệt được bình dân hoan nghênh.

Lúc Ngân Hồ tới nơi, phía trước là cả một hàng người dài, hắn đứng phía sau, ngay cả một sợt tóc của người trước mặt cũng không thấy, hắn đi khập khiễng, phải nhìn trái nhìn, đẩy đẩy người phía trước, dùng hết sức đẩy cũng không xong, Ngân Hồ thở dài, nghĩ thầm, Giản Tấn ngươi nhất định phải chờ ta về đấy.

Ngay khi Ngân Hồ khập khiễng đi lên, đột nhiên cảm giác được một cỗ lực đem hắn đẩy xuống, cỗ lực này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, không phòng bị một chút, Ngân Hồ bị kéo xuống dưới. Đang lúc nhập thần thì bị người ta đánh gảy, liền nổi trận lôi đình, quay đầu nhìn lại xem người nào hỗn đản quấy rầy mình.

Ngân Hồ quay đầu lại, phía sau không một bóng người, hắn dụi dụi mắt, lại mở ra, vẫn không thấy ai, “Chẳng lẽ là ảo giác?” Ngân Hồ lẩm bẩm.

“Ta ở trong này.” Một thanh âm truyền đến từ phía sau hắn.

Ngân Hồ nhìn vẫn không có một bóng người phía sau, vỗ vỗ đầu, “Xong rồi, ta cũng phải đi khám thôi.”

Mắt thấy Ngân Hồ muốn xoay người, âm thanh kia lại gọi: “Tại hạ ở phía dưới, ngươi mau xuống xem.”

Ngân Hồ bán tín bán nghi đi về sau, chỉ thấy một tiểu sa di (hòa thượng *mình để nguyên theo QT) thấp bé, đáng yêu mở to đôi mắt vô tội, cười tủm tỉm nhìn Ngân Hồ. Cũng khó trách Ngân Hồ không thấy hắn, hắn thật sự rất thấp, vừa tới hông Ngân Hồ.

Tiểu sa di thấy Ngân Hồ cuối cũng cũng để ý đến mình, chắp tay hành lễ, nói: “Tại hạ, Thiếu Lâm phương trượng Trí An.”

Tiểu sa di trước mắt, thoạt nhìn cũng không đến mười tuổi, nói chuyện nãi thanh nãi khí (nói năng lưu loát, trôi chảy), lại có thể là Thiếu Lâm phương trượng sao? Ngân Hồ gõ gõ đầu, nhíu mày, có đau, hắn không mơ. Hắn cúi người xuống, dùng thanh âm hòa ái dễ gần nói: “Tiểu đệ đệ, ngươi vừa nói gì?”

Trí An dùng ánh mắt đáng thương nhìn Ngân Hồ, khổ sở lắc đầu, thật đáng tiếc, diện mạo người trước mắt rất tốt, không nghĩ tới đầu óc có vấn đề, lỗ tai cũng không bình thường. Hắn tính tình nhẫn nại, lặp lại: “Thí chủ, ngươi không nên gọi ta là tiểu đệ đệ, Phật Tổ có nói, sau khi xuất gia, hết thảy quan hệ thế tục giai hóa thành cát bụi. Ta hiện tại thân là Thiếu Lâm phương trượng, ngươi cứ gọi ta là Trí An đại sư.”

Ngân Hồ thấy hắn tuổi còn nhỏ, nói chuyện lại rất thận trọng, trong bụng âm thầm buồn cười, trên mặt vẫn bất động thanh sắc, hỏi: “Trí An đại sư, ta xin hỏi một chút, ngươi tới Diểu Thủ Hồi Xuân đường làm gì vậy?”

Trí An đại sư hành lễ nói: “A di đà phật, thí chủ có chuyện không biết. Lão tăng lần này đến để tìm người xem bệnh cho sư phó.” Tiểu hòa thượng này từ trước đến nay đều xưng tiểu tăng. Sau khi Thất Chân phương trượng qua đời, hắn bị đề cử làm Thiếu Lâm phương trượng. Lần đầu nhìn thấy người ngoài, hắn tuổi còn nhỏ suy nghĩ cũng đơn giản, nghĩ đến chính mình không thể để Thiếu Lâm mất đi thể diện, lại nhớ Thất Chân phương trượng đều tự xưng là lão nạp, hắn cũng học theo, đem tiểu tăng cùng lão nạp hợp lại, xưng là lão tăng.

Ngân Hồ cười hỏi: “Ngươi tự xưng là Thiếu Lâm phương trượng, sao lại đi tìm thấy thuốc, cũng tự thân xuất mã, Thiếu Lâm thần tăng đâu?”

Trí An đỏ mặt, ấp úng không ra lời, chức Thiếu Lâm phương trượng này của hắn bây giờ không đáng một xu, nói đúng hơn, chính là vật hy sinh sau cuộc tranh đấu của các phe phái ở Thiếu Lâm tự. Duy nhất không giống ở chỗ, trước kia là ai được làm Thiếu Lâm phương trượng, hiện tại thì là ai dám làm Thiếu Lâm phương trượng. Trí An hắn cũng chỉ là một quân cờ, đợi cho Giản Tấn giết, tính mạng của Thiếu Lâm phương trượng từ nay về sau không đáng ngại, chỉ sợ hắn không có chỗ dựa, không có ai để ý, Thiếu Lâm phương trượng như vậy, làm sao có hòa thượng nào nghe lệnh.

Nhưng tiểu hài tử này không rụt rè, lớn tiếng nói: “Ta chính là phương trượng Thiếu Lâm tự. Bệnh của sư phó đương nhiên muốn chính mình đi thỉnh thấy thuốc mới có thành ý.”

Ngân Hồ gật đầu đồng ý, nói có lệ: “Vậy ngươi cứ từ từ xếp hàng đi.”

Trí An giật nhẹ góc áo Ngân Hồ, hỏi: “Thí chủ, phía trước còn bao nhiêu người? Bao giờ mới tới lượt ta?”

Ngân Hồ ngẫm lại vừa nhìn đám đông, an ủi: “Chờ ngươi niệm xong mười lần “kim cương kinh” có lẽ đến.”

Trí An lộ vẻ khó xử, ấn bủng, ngoan ngoãn đáp: “Úc.” Liền bắt đầu niệm kinh.

Ngay lúc Ngân Hồ xoay người đứng lên, chuẩn bị tiếp tục xếp hàng, một thanh âm vang lên. Ngân Hồ nhìn bộ vị đang phát ra âm thanh của Trí An, hỏi: “Đường đường Thiếu Lâm phương trượng, ăn không đủ no sao?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn buông xuống, cái miệng nhỏ mấp máy, ủy khuất nói: “Sư thúc tổ, sư bá, sư thúc bọn không quản ta cùng sư phó. Bọn họ nói dù sao ta sớm hay muộn đều phải chết, sao phải lãng phí lương thực.”

Ngân Hồ nghe xong đau lòng, mất một lúc lâu hắn mới mắng: “Không thể tưởng được Thiếu Lâm hòa thượng lại có thể như vậy.”

Trí An lau lau nước mắt, nức nở nói: “Đều do Giản Tấn.”

Ngân Hồ giận dữ, đẩy Trí An ra, lớn tiếng: “Liên quan gì đến Giản Tấn?”

Trí An nhìn bộ dáng tức giận của Ngân Hồ, trong lòng sợ hãi, nhưng vẫn vươn cổ, kêu lên: “Giản Tấn là hung thủ giết người, nếu ba vị phương trượng Thiếu Lâm tự ta không bị giết, chúng ta cũng không phải ngàn dặm xa xôi đuổi tới nơi này. Mọi người ở Thiếu Lâm tự như trước mỗi ngày đều luyện công, tụng kinh buổi sớm. Cuộc sống thật tốt, không như hiện tại, cơm ăn không no, ngủ không đủ giấc.” Nghĩ đến chuyện thê thảm, nước mắt vừa lau khô lại rơi xuống.

Ngân Hồ tuy thương hắn, nhưng không cam tâm để Giản Tấn bị hiểu lầm, lớn tiếng kêu lên: “Giản Tấn là người tốt, Thiếu Lâm tự các người vu oan người tốt, điên đảo thị phi (nói đúng thành sai)”

“Không phải! Thiếu Lâm tư sư thúc tổ cho tới bây giờ chưa vu oan cho người tốt. Bọn họ nói Giản Tấn là hung thủ, hắn chính là hung thủ.”

“Hắn không phải!” “Chính hắn!”

Vì thế, một lớn một nhỏ bên đường cãi vã.

“Tiểu huynh đệ, đừng nóng, đến ngươi rồi.” Một đại thẩm nhắc nhở Ngân Hồ.

Ngân Hồ trừng mắt nhìn Trí An, không phản ứng lại.

“Tiểu huynh đệ, ngươi không đi, ta sẽ không khách khí vào trước đâu.” Nam tử trước mặt Ngân Hồ thử hỏi.

“Đi đi.” Ngân Hồ càng đấu càng hung, không quản lời nam tử đó nói, phấy tay, hy vọng nam tử không gây vướng víu.

Đợi cho nam tử đi vào, Ngân Hồ mới phản ứng lại, vội vàng ngăn nam tử lại, kêu lên: “Xếp hàng, xếp hàng. Ta tới trước.”

Nam từ không nề hà, nói: “Vừa mới ngươi bảo ta đi trước.”

Ngân Hồ ngẫm lại đúng là mình nói như vậy, trên mặt thâm lại, cãi cày cãi cối: “Vừa rồi là vừa rồi, ta không nghe cẩn thận.” Lập tức nhận ngay ánh mắt khiển trách từ mọi người ở Diệu Thủ Hồi Xuân đường. Chen lên trước còn không quên hướng Trí An làm mặt quỷ, nói: “Ngươi chờ đó, lần tới nói tiếp.”

Trí An cũng làm mặt quỷ, “Cứ việc đến, ta không sợ ngươi đâu.”

Ngân Hồ đi vào Diệu Thủ Hồi Xuân đường, theo sau tiểu nhị, lòng vòng một hồi đi tới viện tử, đi vào thấy ngay một thầy thuốc đang vùi đầu đọc sách.

Tiểu nhị khom người nói: “Sư phó, người đã đến.”

“Ân.” Thấy thuốc ngẩng đầu nhìn Ngân Hồ, từ trên xuống, lại từ dưới nhìn lên, cẩn thận đánh giá, sờ sờ sợi râu, thỉnh thoảng “Ân, ân” cảm thán.

Ngân Hồ bị hắn nhìn trong lòng hoảng sợ, hai tay không biết đặt ở đâu, thật sự là đứng không được, ngồi cũng không xong. Cùng thấy thuốc hai người mắt to trừng mắt nhỏ.

“Thầy thuốc, ta muốn thỉnh ngài…”

Ngân Hồ còn chưa nói xong, đã bị thầy thuốc gạt đi, chỉ chỉ cái ghết, nói: “Ngồi.”

Ngân Hồ nghĩ thầm, thỉnh thầy thuốc còn phải ngồi, trực tiếp đến khách điếm cho nhanh. Cuối cùng cũng ngại khí thế của thầy thuốc, Ngân Hồ vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Vươn tay, đặt trên đây.” Thầy thuốc chỉ vào tiểu mộc chẩm (cái gối nhỏ mà các thấy thuốc dùng để bắt mạch nhưng làm bằng gỗ) trên bàn.

Ngần Hồ theo lời ngoan ngoãn đặt tay lên, thầy thuốc tiếp tục bắt mạch.

“Thầy thuốc, không phải…” Ngân Hồ kì thật muốn nói không phải hắn đến xem bệnh. Nhưng lại bị gạt đi.

“Không cần nói.” Thấy thuốc vẻ mặt bất mãn, hắn đang hết sức chuyên chú chuẩn mạch, tối không chịu được một chút quấy nhiễu.

Ngân Hồ đành không lên tiếng, kiên nhẫn đợi.

“Không thể như vậy được. Kỳ quái, với vẩn.” Nhấp một ngụm trà nhỏ, biểu tình trên mặt thầy thuốc từ bất mãn chuyển thành khiếp sợ, còn chứa chút hoài nghi. Hắn mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Ngân Hồ.

Ngân Hồ thấy ánh mắt thầy thuốc hỏi: “Thầy thuốc, mặt ta có gì quái sao?”

Thầy thuốc lắc đầu, không có phản ứng, lẩm bẩm: “Không thể nào, rõ ràng là nam nhân. Tuyệt đối không thể.”

Ngần Hồ càng thêm nghi hoặc: “Thầy thuốc, người không khỏe sao? Không phải là trúng tà chứ?”

Thầy thuốc nhắm hai mắt, bình tâm lại. Lại mở mắt, hai mắt đã lấy lại bình tĩnh, nói: “Tay kia.”

“Úc.” Ngần Hồ ngoan ngoàn đưa tay kia ra, đặt lên mộc chẩm, nghĩ thầm, không lẽ gặp phải thầy thuốc Mông Cổ, nửa ngày không có kết luận.

Lần này thầy thuốc bắt mạch lâu hơn, vẫn đợ cho Ngân Hồ mất kiên nhẫn, mới buông tay ra.

Lẩm bẩm: “Đầu năm nay thật sự là vô kì bất hữu (chuyện gì cũng có thể xảy ra), heo mẹ có thể leo cây, nam nhân có thể sinh con. Xem ra ta thật sự già rồi.” Nguyên lai thầy thuốc này chuẩn ra hỉ mạch, nhưng lại không biết Ngân Hồ là hồ yêu, còn tưởng mình tinh thần thác loạn, y thuật giảm sút.

“Thầy thuốc, người vừa nói gì? Ta nghe không hiểu.” Ngân Hồ không hiểu chuyện, truy vấn thầy thuốc.

Thầy thuốc lắc đầu không nói, gọi tiểu nhị, phân phó: “Ta hôm nay không xem nữa, người kêu người bên ngoài tan đi.”

“Vâng, sư phó.”

Ngân Hồ còn đứng ở đại đường cũng bị tiểu nhị có lễ phép thỉnh ra ngoài.

Ngân Hồ bị thỉnh ra ngoài, còn kêu la, “Uy, tên thầy thuốc Mông Cổ kia, ta không đến xem bệnh, ta muốn mời ngươi đến khám bệnh tại nhà cơ. Uy, uy.”

Trả lời Ngân Hồ chỉ có tiếng đóng cửa “Chi nha”

“Đáng giận.” Ngân Hồ đành phải vô công mà quát, hương khách điếm đi đến.

“Chính là, tên Mông Cổ kia, hắn đến tột cùng đang làm cái gì? Có chuyện gì không thể nói?” Nghi hoặc này chắc chắc đến tháng sau, Ngân Hồ mới rõ.

========================================

Bé Trí An thực sự là ngây thơ dễ sợ luôn

Tình hình là anh Hồ đã có thai và mình thì đỡ phải đoán già đoán non xem bao giờ ảnh mới sinh con

Nói thật mình rất ghét sinh tử văn, nhưng vì tềnh iêu với hồ ly nói chung và đam mĩ nói rộng hơn nữa nên vẫn tiếp tục edit 😀

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ thập nhất chương

Quà 1/6 cho pà con 

=====================

Đệ thập nhất chương

“Giản huynh đệ, ngươi không sao chứ?” Chân Hiểu Nhân từ xa đi tới, tiến lên xem thương thế của Giản Tấn.

 Giản Tấn ôm quyền đáp tạ, “Lần này ít nhiều nhờ Chân giáo chủ ra tay tương trợ, Giản mỗ vô cùng cảm kích.”

Chân Hiểu Nhân nhìn miệng vết thương, chỉ là thương ngoài da, không vấn đề gì, buông tay hắn, nói: “Giản huynh đệ còn chưa giúp ta giải đáp được vấn đề, ta làm sao có thể dễ dàng để ngươi thất thủ, rơi vào tay kẻ khác.”

Giản Tấn đáp: “Chân giáo chủ khỏi lo, đợi Giản Tấn khôi phục trí nhớ, nhất định sẽ giải đáp ngài tường tận.”

“Ngươi nếu gạt ta, hẳn biết hậu quả như thế nào?”

Bị ánh mắt lạnh lùng của Chân Hiểu Nhân đảo qua, Giản Tấn rùng mình một cái.

Chân Hiểu Nhân nhìn biểu hiện đó của Giản Tấn, có chút vừa lòng, “Bản giáo chủ cáo từ trước, hai vị cứ tự nhiên.”

Trần Phong tiến lên võ võ bả vai Giản Tấn, cười nói: “Ngươi đúng là trời không sợ, đất không sợ.”

Giản Tấn lau mồ hôi lạnh, “Ngươi cũng đừng giễu cợt huynh đệ như vậy, ta hiện tại chính là trước có ác hổ, sau có ác lang. Ngươi nếu không xuất hiện, ta đây đúng là kêu trời cao mất linh, kêu mãi cũng không ứng nghiệm.”

Trần Phong nhíu mày, kiểm tra cây quạt, lẩm bẩm: “Cây quạt này như thế nào lại ở bên cạnh thi thể Thất Chân phương trượng?”

Giản Tấn lắc đầu, “Ta cũng không biết vì cái gì? Theo lý, thời điểm ta cùng Chân Hiểu Nhân đối đầu, cây quạt còn ở trong tay ta.”

“Vậy ngươi từ đó về sau có gặp ai nữa không?” Trần Phong đoán.

“Có…có một người.” Trong đầu Giản Tấn hiện lên bóng dáng Ngân Hồ, nhưng ý niệm này vừa lóe lên đã bị hắn lập tức phủ nhận. Hắn lắc đầu, nói: “Không thể là hắn a.”

“Ai…là ai?” Trần Phong tò mò “Có phải là người tối qua ở cùng ngươi không?”

Giản Tấn quay lại, tóm lấy vạt áo hắn, cả giận nói: “Ta còn chưa tính sổ với ngươi! Ngươi tối qua đã nhìn thấy gì?”

Trần Phong cẩn thận bắt lấy tay hắn, cầu xin, “Bình tĩnh…bình tĩnh một chút. Kỳ thật chúng ta chưa thấy gì hết. Phải cẩn thận ẩn nấp, nào có tâm trí rình trộm.”

“Thật không?” Giản Tấn bán tín bán nghi dò xét hắn.

“Thật sự…Thật sự.” Trần Phong nghiêm túc gật đầu.

“Vậy tha cho ngươi một mạng.” Giản Tấn thuận thế buông tay.

Trần Phong vuốt vạt áo, hỏi: “Lần đầu tiên thấy ngươi vì một người mà khẩn trương như vậy.”

Giản Tấn đỏ mặt, trầm mặc không nói.

“Không thể nào? Bị ta nói trúng rồi hả?” Trần Phong há hốc miệng, quen Giản Tấn nhiều năm như vậy, lần đầu tiên thấy hắn đổ mặt tai hồng, xem ra lần này hắn thật sự động lòng. Trần Phong trong lúc cao hứng có ý tương trợ, nhưng vấn nhắc nhở: “Giản Tấn, ngươi đừng trách ta làm ngươi mất hứng. Ngươi hiện tại gánh vác trọng trách, lại có bao nhiêu âm mưu ẩn chứa. Không nên dễ dàng tin tưởng người bên cạnh. Nếu không kế hoạch thất bại, không chỉ mình ngươi chết, còn có chủ tử chùng hàng nghìn hàng vạn huynh đệ nữa.”

Giản Tấn gật đầu, thần tình nghiêm túc thận trọng, “Ta biết. Đúng rồi, ngươi nhớ rõ trở lại khách điếm, liền làm bộ như không biết ta.”

“Vì sao?”

“Ta hiện tại trong mắt hắn là kẻ mất trí nhớ. Huống hồ ta cũng không muốn để hắn lún sâu vào việc này, tránh mang họa sát thân.” Giản Tấn không cho Trần Phong biết, hắn đối với sự xuất hiện của Ngân Hồ vẫn còn nghi hoặc. Ngay từ đầu, mình quả thật mất trí, nhưng ăn đan dược của Ngân Hồ xong, trí nhớ liền khôi phục hoàn toàn. Chính là hắn không rõ Ngân Hồ là địch hay bạn? Cho nên để hắn ở bên mình, qua nhiều ngày quan sát, không phát hiện ác ý cùng sơ hở gì. Nếu hắn là địch, vì cái gì lại cho mình đan dược kì diệu đến vậy, còn nếu hắn là bạn, vì cái gì không rõ lai lịch, hơn nữa từ lúc chiết phiến của mình biến mất đến nay, vừa đúng thời gian ở cùng Ngân Hồ. Nhưng nghi ngờ ấy hắn không nói với Trần Phong, bởi vì hắn nói thật cũng không muốn nghĩ đến mục đích Ngân Hồ tiếp cận mình.

“Người mất trí? Ngươi?” Trần Phong cảm thấy buồn cười.

“Nhiều lời, ngươi khi nào lại trở nên đáng ghét như vậy. Nói sao thì ngươi cứ làm theo đi.” Giản Tấn không nghĩ lại có thể nói với Trần Phong chuyện này.

“Được rồi, hết thảy đều nghe lời ngươi.” Trần Phong gật đầu đồng ý, từ trước đến nay, đã là hảo huynh đệ hắn đều tín nhiệm đối phương vô điều kiện.

Hai người tiếp tục mật đàm, phân rõ tình hình sau này. Đối với Giản Tấn vì sao cây quạt mất? Vì sao lại xuất hiện trong tay Thất Chân đại sư? Hai người thương lượng một lúc vẫn không sao giải thích được.

Bầu trời sáng dần, ánh bình minh xuất hiện nới chân trời. Hai người quyết định phân việc, điều tra ẩn tình trong đó.

Giản Tấn cùng Trần Phong một trước một sau trở lại khách điếm, chờ đợi bọn họ là một đoạn đường đầy trông gai.

Trên đường trở về phòng, Giản Tấn vẫn không ngừng lẩm bẩm, “Ta phải tin tưởng hắn…Ta phải tin tưởng hắn.”

Hắn đứng trươc cửa phòng, thở sâu, mở cửa. “A!” Khuôn mặt trước mắt làm hắn sợ tới mức rút lui vài bước.

“Gì chứ? Nhìn ta đáng sợ lắm sao?” Ngân Hồ không hờn giận.

“Không…không có gì. Nương tử xinh đẹp, làm sao lại dọa ta được.” Giản Tấn vội vàng giải thích.

“Ngươi cả đêm chạy đi đâu?” Ngân Hồ hỏi.

Câu hỏi vốn cực kì bình thường, nhưng vào tai Giản Tấn lại như dấu diếm huyền cơ. “Không có gì…Chỉ là…chỉ là…bị Ngụy Quân Tử phái Hoa Sơn đuổi đánh.”

“Đuổi đánh?” Ngân Hồ lo lắng, lúc này mới thấy vết thương trên tay Giản Tấn, vội vàng đem hắn vào phòng. Cởi ống tay áo hắn xuống, cẩn thận nhìn, hỏi: “Đau lắm đấy, trông rất sâu.”

Giản Tấn thấy bộ dáng lo lắng của Ngân Hồ, đáy lòng như có dòng nước ấm, tự nhủ là không được nghi nhờ hắn, an ủi nói: “Không có gì đâu, đã xử lý qua rồi, không cần lo lắng.”

Ngân Hồ nói: “Không được, vết thương nhỏ không trị tốt sẽ trở nên nghiêm trọng. Miệng vết thương nếu hư thối, tụ huyết” vừa nói, lại nhìn một chút trên tay hắn, dọa “Có thể phải cắt bỏ, cuối cùng phong lưu thiếu hiệp thành đại hiệp cụt tay.”

Giản Tấn co rụt lại, tuy hắn giỏi võ công, nhưng y thuật thì dốt đặc cán mai. Huống chi đan dược Ngân Hồ từng cho hắn hiệu quả kinh người, bởi vậy tự nhiên nghĩ y thuật Ngân Hồ rất cao, nghe hắn nói vậy, trong lòng tin vài phần, nói: “Vậy ngươi nói xem làm sao bây giờ? Không bằng ngươi chữa cho ta?”

Ngân Hồ chỉ có tiên đan, phần lớn chỉ biết y thuật Mông Cổ, đối với loại thương ngoài da này dốt đặc cán mai, hắn quanh co, “Này…này…thôi, ta…vẫn là đi tìm thầy thuốc cho ngươi.”

Lời còn chưa rứt, Ngân Hồ vội chạy ra ngoài, Giản Tấn ở phía sau quát to, đều không nghe được, một lòng thầm nghĩ mau chóng tìm thấy thuốc chữa bệnh cho Giản Tấn.

Ngân Hồ nghĩ đến lúc trước ở đỉnh núi, có rất nhiều bầy thỏ, bầy cừu, sập bẫy của thợ săn, bị thương nhưng không hảo hảo trị liệu, cuối cùng giãy dụa thật lâu, rồi chết. Tuy bọn thỏ, cừu đó thận đáng thương, bất quá cuối cùng đều trở thành thức ăn của bọn họ, hương vị rất tốt. Nhưng tưởng tượng Gián Tấn cuối cùng cũng biến thành như vậy, trong lòng Ngân Hồ liên nhói lên, hốc mắt rưng rưng, cước bộ nhanh hơn, hắn không muốn Giản Tấn cũng biến thành cái bộ dạng kia.

Tiêu chuẩn