Ngân hồ

Etou….

Chảo mn, ta là Phong Ly – Editter của Ngân Hồ (trc ta để là Fuu h đổi thành zạy cho đồng nhất vs fb ^^)

Chuyện là thế này… Ta đang muốn drop Ngân Hồ vì vài lí do:

1. Thực sự đoạn sau của Ngân Hồ k dc như mong muốn, rất cụt và dường như là k hoàn chỉnh cho nên ta k còn hứng nữa. Mà ta nghĩ Xuân tỷ từng ns là sẽ chỉnh sửa cho nên đoạn cuối này ta nghĩ kiểu j cũng sửa lại thôi.

2. Hẳn các nàng cũng thấy ta lười như thế nào rồi đấy… == cho nên đây ms là lí do chủ yếu của việc này. Ta rất xin lỗi tất cả  mọi ng đã theo dõi Ngân Hồ trong suốt tg qua. Ta biết cái việc này nó mất dạy cỡ nào rồi và ta đã bị tổng xỉ vả cho 1 trận vì cái sự mất dạy này rồi (nghe có vẻ hơi nặng cơ mà bản thân ta thấy cái việc này nó mất dạy cỡ nào đặc biệt là khi đã ns vs ng khác là mh sẽ k drop ==)

Cho nên một lần nữa ta thực sự xin lỗi tất cả mọi ng vì việc này. Dù mọi ng có trách móc thế nào ta cũng chịu vì ta đáng bị như vậy. Nhưng nếu có ai có nhu cầu thì ta sẽ cố gắng hoàn thành bản word và share riêng trong một ngày ko xa. Đương nhiên chất lượng thì ta k đảm bảo dc vì k tìm nổi hứng mà trau truốt câu từ nữa. Mong mọi ng hiểu cho.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ nhị thập ngũ chương

Vâng, ta đã trở lại và… lười gấp trăm lần. Lần này để các nàng phải chờ lâu ta thật lòng xin lỗi, và… thui không lảm nhảm nữa đọc đi ha 😀

=========================

ĐỆ NHỊ THẬP NGŨ CHƯƠNG

Giản Tấn cùng Trần Phong nín thở, bất động thanh sắc, lẳng lặng ngồi nghe động tĩnh từ bên kia.

Tiểu nhị nghe được tiếng la vội vàng chạy lên, đúng lúc thấy một hòa thượng cùng một tiểu ni cô đứng bên cầu thang.

Thấy vậy tiểu nhị chỉ buồn cười, thầm nghĩ, không phải đang hát hí khúc chứ, như thế nào hòa thượng và ni cô lại ở cùng một chỗ.

Bất quá vì đã được dạy bảo, tiểu nhị khách khí hỏi: “Xin khách quan có hai người phải không?”

Hòa thượng đó là Minh Lễ, từ sau khi tìm được di hài của sư phụ cùng sư thúc, thân là đại nhân vật của Thiếu Lâm tự, hắn một mặt phái sư huynh đệ cấp tốc chạy về bẩm báo sự tình với các trưởng lão. Mặt khác, tới Trác Kinh quận tìm các vị danh môn chính phái võ lâm cao thủ giúp đỡ.

Bản thân hắn cũng làm gương đi khắp nơi tìm Giản Tấn. Hôm nay, thẩm tra khắp nơi, đi đường mệt mỏi, hắn tính vào trà lâu uống bát trà, thuận tiện tìm hiểu tin tức. Vừa lúc gặp được tiểu ni cô phái Nga Mi, dựa vào tình nghĩa giữa hai phái, hơn nữa cảm kích Nga Mi vươn tay viện trợ, Minh Lễ hào sảng mời nàng uống trà, tiểu ni cô cũng đáp ứng theo.

Tiểu hòa thượng cùng tiểu ni cô là nơi thâm tình, không cần thông qua bất kì đạo lí đối nhân xử thế nào, thêm nữa trong lòng bọn họ cũng không có những tư tưởng xấu xa, tự mình quang minh lỗi lạc, bởi vậy không hề kiêng kị, không biết một bước của họ vào trà lâu thu hút bao nhiêu ánh mắt.

Minh Lễ nghe được câu hỏi của tiểu nhị, liếc mắt nói: “Không mở to mắt ra mà nhìn, rõ ràng là hai người.” Minh Lễ vốn tâm tình không tốt, hơn nữa thói quen ở Thiếu Lâm tự, nói chuyện không chút khách khí.

Tiểu nhị nghẹn họng, nhưng không quá để ý, nói thật, bọn họ muốn làm công việc này lâu dài, mấu chốt quan trọng chính là học là Tôn Tử, làm tốt tự nhiên được thưởng nhiều hơn.

Tiểu nhị một bên dẫn họ ngồi xuống, một bên dò xét Minh Lễ, nhìn bộ dạng hắn tai to mặt lớn, trong long nghĩ hắn là người có tiền đi.

Tiểu nhị nghĩ vậy cũng không sai, triều đại này so với triều đại trước không giống nhau. Đương kim thánh thượng mê tín, mỗi ngày đều dâng hương mộc quan, quỳ bái. Tự nhiên đối với hòa thượng cực kì tôn kính, có thể nói là dung túng.

Vì thế mặc kệ phương trượng có tâm hay vô tình, đã là thủy triều thời đại, không thể tránh được nước chảy bèo trôi, cướp đoạt ruộng đất nhân dân.

Vì thế dưới trướng hoàng đế không hề có hòa thượng cầm bát xin ăn. Hiện tại, người nào ở tại cửa Phật cũng phải có mấy chục tá điền, lương thực thu về cũng đủ cho cả chùa ăn.

Tiểu nhị nhìn bộ dáng Minh Lễ, cho rằng hắn hẳn là người có quyền thế trong chùa. Thân là đại nhân vật của Thiếu Lâm tự, Minh Lễ quả thật là người có tiền. Bất quá tiểu nhị muốn lấy được tiền từ tay hắn còn khó hơn cả lên trời, bởi Minh Lễ có biệt hiệu “Thiên hạ đệ nhất vắt cổ chày ra nước (cái này hình như là thành ngữ VN thì phải nhưng QT dịch ra như thế nên ta cứ để thế thui… đại khái nghĩa là keo kiệt, bủn xỉn), bạc một khi đã ở trong tay hắn thì vô ích thoát ra.

Tiểu nhị cung kính đứng một bên, chờ hắn phân phó. Minh Lễ nhìn chung quanh bốn phía, nhìn đến chỗ Giản Tấn cùng Trần Phong cũng không để ý. Nhỏ giọng phân phó tiểu nhị: “Trước cho ta một bát nước giếng trăm năm.”

Tiểu nhị nghĩ thầm, không hổ là kẻ có tiền, ngay cả uống chén nước cũng phải chú ý như vậy, áy náy nói: “Vị đại sư này, chúng ta chỉ là một quán nhỏ, ngay cả năm mươi năm lịch sử cũng không có, làm sao có nước giếng trăm năm.”

Sắc mặt Minh Lễ lập tức trầm xuống, tiểu ni cô ở bên cạnh nhìn đến, cũng lên tiếng khuyên can, “Sư huynh, không cần làm khó bọn họ.”

Mặt mũi Minh Lễ đã rất khó coi, cũng không so đo, bày ra bộ dáng buông tha, nói: “Vậy nước Thượng Hồ là được rồi.”

Tiểu nhị không phản ứng kịp, ngơ ngác tại chỗ. Minh Lễ quát: “Còn không mau mang đến, tăng gia ta sắp khát chết rồi.”

Tiểu nhị giờ mới phục hồi tinh thần, theo bản năng hỏi lại: “Khách quan muốn dùng gì, điểm tâm mứt hoa quả các loại thì sao?” Hắn có nhiều ý niệm trong đầu, nhưng lại rất nhanh phủ nhận, hắn cứ nghĩ bản thân lo lắng quá nhiều.

Minh Lễ lắc đầu, “Không cần. Chỉ cần nước trong là được.”

Tiểu nhị lúc này mới phản ứng lại, trước mắt hắn không phải khách nhân hào phóng gì , ngược lại là một kẻ keo kiệt vô cùng. Nhất thời một hồi chờ đợi không được, hai vai hắn chùng xuống, thừa dịp Minh Lễ không chú ý, thối một ngụm (nhổ một bãi còn có nghĩa là chửi một trận, để nguyên cho đủ nghĩa :D), thầm nghĩ bản thân xui xẻo.

Tiểu ni cô bên cạnh vẫn chưa nhận ra bộ mặt thật của Minh Lễ, tò mò hỏi: “Sư huynh, vì sao không dùng chút hoa quả điểm tâm?”

Minh Lễ chắp hai tay trước ngực, miệng nhẩm A di đà Phật, nói: “Sư muội, có lẽ ngươi không biết. Phật tổ dạy chúng ta, trong một chén nước có hơn tám vạn tiểu trùng, Phật lấy sát để giới (răn dạy hoặc phòng bị) làm đức. Giờ ta uống một chén nước đã phá đại giới của Phật môn. Nếu ăn hoa quả điểm tâm, không biết lại có bao nhiêu sinh linh vô tội, vi để thỏa mãn chúng ta ăn uống, mà hy sinh.”

(hừ, kẹt sỉ mà cũng nói ra được thành thế này. Khâm phục! Khâm phục!)

Đạo lý vớ vẩn này, vốn không hề ăn nhập gì, lại quá mức gượng ép. Nhưng vẫn lừa được một cô gái tâm hồn thuần khiết, tiểu ni cô liên tục gật đầu: “Sư huynh nói rất có lý, lúc này đây cứu được không ít sinh linh vô tội, công đức vô lượng.”

Nói rồi hai người cùng niệm “A di đà Phật.”

Đáng thương cho Giản Tấn cùng Trần Phong ngồi một bên, nghe được liền thấy buồn cười, nhưng vì hình tượng lúc này, phải che giấu công lực, đành ngậm ngùi nuốt hết vào trong bụng.

Tiểu nhị im lặng lắc đầu, chậm rãi mang một chén nước bình thường tới, nhưng Minh Lễ không hề nhận ra.

Tiểu nhị đem siêu nước đặt trên bàn rồi xoay người rời đi.

Minh Lễ hướng tiểu nhị nói: “Tiểu ca xin dừng bước.”

Tiểu nhị giận dữ nói: “Có chuyện gì sao?”

“Ta muốn hỏi một số chuyện.”

Giản Tấn cùng Trần Phong đối diện liền liếc nhau, cẩn thận lắng nghe.

Tiểu nhị nghĩ thầm, lần này chắc có thưởng, vì thế hắn bước nhanh đến, “Khách quan có chuyện gì? Cứ hỏi ta, chỉ sợ cả quận thành này không có gì là ta không biết.”

Minh Lễ gật đầu, nhìn tiểu nhị, hỏi: “Ngươi gần đây có thấy một người có gương mặt kì lạ không?”

Tiểu nhị do dự nói: “Này…” vươn tay ra trước mặt Minh Lễ.

Người hành tẩu giang hồ đều biết hành động này là tiểu nhị có ý đòi tiền, ai cũng sẽ cho, tiền không thiếu, quan trọng là… thiên hạ không có việc gì làm mà không có thưởng, thậm chí là tin tức.

Bất quá đối với người mới bước chân vào giang hồ như Minh Lễ vẫn chưa rõ quy tắc này.

Hắn trợn tròn mắt, thấy bàn tay không ngừng run run trước mặt, thở dài hỏi: “Vị thí chủ này, tay ngươi có phải là bị chuột rút không? Có cần tìm đại phu không?”

Tiểu nhị nghe xong, nghẹn họng trân trối nhìn, không thể tưởng được mình lại gặp phải loại người vô lại như thế, muốn không làm mà được hưởng, trong lòng tức giận, sắc mặt tự nhiên cũng không tốt. Bất quá cũng oan uổng cho Minh Lễ, không phải hắn giả ngu, mà thực sự không biết.

Minh Lễ nhìn tiểu nhị sắc mặt trắng bệch, chỉ nghĩ hắn khó chịu, vì thế hảo tâm nói: “Trông ngươi rất khổ sở.”

Tiểu nhị cố gắng bình định lửa giận, hít sâu một hơi, trong lòng oán giận muốn tìm nơi phát tiết, không sẽ sớm chết vị nhịn. Hắn lớn tiếng nói: “Ta quả thật có nhìn thấy một người cổ quái.”

Minh Lễ kinh hỉ vạn phần, hỏi: “Là ai?”

Giản Tấn cùng Trần Phong cũng chấn động kinh hãi, chỉ sợ hắn đem chuyện Ngân Hồ nói ra.

Tiểu nhị nhìn Minh Lễ, cười nói: “Ta thấy một gã hòa thượng tác phong kỳ quái. Cũng không phải “Ngiệt hải kí”? Lại có “Tư phàm”, “Hạ sơn”!”[1]

Minh Lễ mỗi ngày chỉ biết tụng kinh, chưa từng nghe qua Côn khúc[2],làm sao hiểu được ý tứ của hắn, tự vấn nửa ngày vẫn không hiểu ra trọng điểm, vừa ngẩng đầu lên định hỏi đã không thấy bóng dáng tiểu nhị đâu.

Hắn cùng tiểu ni cô nhìn nhau, “Sư muội, tiểu nhị của trà lâu này thật cổ quái, chúng ta tìm chỗ nào đó quan sát đi.”

Tiểu ni cô gật đầu, nàng sớm đã bội phục sát đất vị sư huynh này, đương nhiên sẽ ngoan ngoãn phục tùng.

Hai người không quay đầu lại mà đi thẳng xuống lầu, nên không biết phía sau có hai người đang ôm bụng cười.

Trần Phong đập bàn, cười nói: “Tư… phàm, đâu ra. Quá thâm thúy.”

Giản Tấn đáp: “Mặc dù có phần thiếu đạo đức, nhưng cũng đáng lắm.”

Trần Phong vừa cười vừa gật đầu nhìn hắn, rồi lại cười khổ, hoàn toàn không nể nang gì cả.

Giản Tấn ở một bên sớm đã khôi phục, nhìn hắn, trong lòng có chút lo lắng, muốn nhanh chóng tìm Ngân Hồ, liền đối hắn nói: “Cười đủ chưa, chúng ta phải đi.”

Trần Phong trêu ghẹo: “Ngươi đang xướng sư tử hống sao?”

Biểu hiện sau đó của Giản Tấn làm Trần Phong ngộ ra một điều, nói chuyện cũng phải có nghệ thuật, phải xem thái độ của người ta, không sẽ phải chịu hậu quả.

Chỉ thấy Giản Tấn véo tai hắn, đau đến mức Trần Phong phải khóc cha gọi mẹ, ngoan ngoãn theo xuống lầu, đi ra khỏi trà lâu, sau lưng là vô số ánh mắt cảm thông.

Ngay sau đó, hai người họ trở thành đề tài bàn tán của quận dân sau giờ ăn, cùng vô số nữ nhân ánh mắt đầy kiêu ngạo, còn có nam nhân phải chịu nỗi nhục quá lớn này. Bởi nữ nhân Trác Kinh quận rất hiểu học, lại giỏi mô phỏng, cho nên nữ nhân từ phố lớn đến ngõ nhỏ từ nay về sau đều ngẩng cao đầu ưỡn ngực, theo sau là cảnh tượng nam nhân sầu mi khổ kiếm[3].

CHÚ THÍCH:

[1] Nghiệt hải kí: là vở Côn khúc đầu tiên của triều Minh, nguyên là một điệu hát bắt nguồn từ huyện Dực Dương tỉnh Giang Tây, câu chuyện là sự kết hợp giữa Nam tổ khúc (còn gọi là hí khúc hoặc tản khúc, là một loại kịch dùng nhiều điệu hát có liên quan đến nhau tạo ra, có đầu có cuối, trở thành một bộ) “Ni cô hạ sơn” và Bắc khúc “Tăng gia kí” thời vua Gia Tĩnh (1522-1566). Tiểu ni cô tên Sắc Không cùng tiểu hòa thượng Bản Vô trốn khỏi Phật môn vì bị lộ chuyện họ yêu nhau, làm trái lại quy định của lễ giáo và tôn giáo. Vở Côn khúc này ca từ đơn giản dễ hiểu, nhạc điệu thanh thoát sống động, có màu sắc tươi sáng song đã thất truyền.

Những năm đầu nhà Thanh, Côn khúc gồm có “Tư phàm” và “Hạ sơn” được biểu diễn, giữ nguyên ý tứ, chỉ thêm vào kỹ xảo biểu diễn, trở thành màn Côn khúc nổi tiếng, lưu truyền đến ngày nay.

Hai màn diễn này mang phong cách hài hước, nhưng điệu múa cùng lời thoại lại có phần gay gắt, đặc biệt trong “Tư phàm”, khi tiểu ni cô Sắc Không lên sân khấu liền có người xướng, không hề thả lỏng hoặc thời gian nghỉ, nên giới hí khúc mới có câu nói “Nam phạ dạ bôn, nữ phạ tư phàm” (nam nhân sợ bôn tẩu vào ban đêm, nữ nhân sợ tương tư phàm trần)

(Theo baidu)

ta mạo muội chém không biết có đúng không nữa ^^

[2] Côn khúc: loại hình hí khúc Trung Quốc, có nguồn gốc từ cuối đời nhà Nguyên (Yuan). Từ cuối đời Nguyên, kịch dân gian phương Nam (Nam kịch) truyền đến vùng Côn Sơn (Kunshan) nay thuộc tỉnh Giang Tô (Jiangsu), được các nghệ nhân Côn Sơn cải tiến và phát triển, đến đầu triều Minh (Ming) có tên gọi là tuồng Côn Sơn. Từ giữa thế kỉ 16, các nghệ nhân đã tổng kết thành tựu tuồng Bắc và các loại tuồng khác thành lí luận cho hàng loạt điệu hát của tuồng Côn Sơn (Côn kịch).

Từ đầu đời Thiên Khải (Tiankai) nhà Minh đến cuối đời Khang Hi (Kangxi) nhà Thanh (Qing), hơn 100 năm, là thời kì phát triển mạnh mẽ của CK. Thời kì đầu, mỗi vở dài đến 40 – 50 lớp, muốn diễn trọn vở phải mất từ hai đêm trở lên. Sau đó, nghệ nhân lược bớt chi tiết, chọn đoạn hay, tu sửa lại để có thể tách ra diễn như một vở kịch ngắn, từ đó có tên gọi “chiết tử hí”. Loại hình này hấp dẫn bởi tính cô đọng về mặt nghệ thuật, do đó cả một thời gian dài CK giữ được vẻ sinh động, phong phú. Về sau, do quá gò bó trong luật diễn, lại ít vở nên mất dần người xem. CK có chỗ đứng quan trọng trong lịch sử hí khúc Trung Quốc. Âm nhạc, nghệ thuật biểu diễn của CK là cơ sở để hình thành nhiều loại tuồng kịch ngày nay.

Từ giữa cuối thế kỷ 20, ca kịch Côn khúc bắt đầu được phục hồi và đến năm 2001 thì loại hình nghệ thuật này đã được UNESCO đưa vào danh sách Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại.

(sưu tầm)

[3] Sầu mi khổ kiếm: mặt mày ủ ê, u sầu

 ================================

Hừm lần đầu tiên ta viết chú thích riêng như thế này, mà cũng tại tự dưng Xuân tỷ tự nhiên lại thích chơi hí kịch với chả côn khúc, đau cả đầu

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

Thông báo!

Chào các nàng, ta là Fuu, dịch giả của Ngân Hồ. Cảm ơn các nàng đã ủng hộ Ngân Hồ trong hơn 2 năm qua.

Trong thới gian qua ta ngừng hoạt động bởi rất nhiều lí do cho nên Ngân đã dậm chân tại chỗ khá lâu òi. Ta rất xin lỗi về việc đó.

Tới đây ta dự định sẽ drop tạm thời cho đến hè. Nàng nào có hứng thú thì cứ việc dịch tiếp còn nếu được, ta sẽ cố gắng hoàn thành vào tháng 6. Mong các nàng tiếp tục ủng hộ.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ nhị thập tứ chương

Đệ nhị thập tứ chương

Qua một nén nhang, một nam một nữ khách nhân ra khỏi Hoa Hảo Nguyệt lâu, người trên đường gặp thoáng qua cũng không khỏi liếc mắt một cái, bởi vì họ thật sự quá chói mắt, nam tử phong lưu phóng khoáng, nữ thì chim sa cá lặn, nhưng dáng người quá mức cường tráng, nên có chút bất ngờ.

Chỉ thấy nam tử hai tay che miệng, nén tiếng ho nhẹ, người qua đường nghe thấy đều dùng ánh mắt thông cảm nhìn nữ tử, không tưởng được, tuổi còn trẻ vậy mà phải gả cho một phế lao quỷ, chỉ sợ là phải cố cầm cự mà sống.

Nữ tử cũng có chút phản ứng, nhíu mày lại, lộ ra biểu tình Tây Thi phủng tâm (tức là vẻ giản dị của một người phụ nữ nhưng vẫn làm chúng sinh điên đảo giống Tây Thi ấy ạ *dịch bừa*), càng thêm hấp dẫn không ít ánh mắt.

“Uy, ngươi có thể hay không ngưng cười đi, cẩn thận vui quá hóa buồn đấy.”

“Ta… Ta tận lưc… khống chế rồi. Bất quá… có thể thấy… bộ dáng giả trang này của ngươi… ta… thực sự là… tam sinh hữu hạnh (hạnh phúc ba kiếp = vô cùng hạnh phúc). Không uổng công làm việc rồi.”

“Ngươi còn mặt mũi nói ra câu đó, không phải là kẻ nào đó, đưa ra cái đề nghị thiếu đạo đức này.”

“Kia cũng là không còn cách nào khác, ai kêu ngươi hiện tại đều bị mọi người chú ý, không cẩn thận một chút, làm sao có thể xuất môn?” Nam tử kia lại tiến gần hơn một chút, thì thầm: “Không nhận ra sao, bốn phía có rất nhiều ngốc đầu hòa thượng, đều hướng về phía ngươi.”

Tên còn lại trầm mặc một lát, thấp giọng nói: “Vậy ngươi có thể một mình đi tìm hiểu, để ta lưu ở đại bản doanh, làm hậu thuẫn kiên cường cho ngươi.”

Nam tử liếc hắn một cái, nói: “Giản Tấn, ngươi nói ra lời này thật vô lương tâm, còn lật ngược phải trái. Ngươi hẳn phải cảm tạ ta, trăm công nghìn việc, còn bớt thời giờ cùng ngươi thăm thú hang hổ.”

Đúng vậy, tên tử mặc nữ trang kia không sai vào đâu được chính là nam diễn viên chính đệ nhất của chúng ta – Giản Tấn, Giản đại hiệp.

Hắn vừa từ khách điếm đi ra, liền dùng một tay áo che che lấp dấu, không chịu lộ mặt. Thứ nhất, sợ thân phận bị lộ, rước lấy phiền phức. Tiếp theo, hắn thật sự xấu hổ với Giang Đông phụ lão, hảo hảo một nam tử hán thế lại biện thành mỹ nữ kiều nga. Nếu bất hạnh bị hòa thượng Thiếu Lâm nhìn thấy, chỉ sợ chưa đánh đã bị người ta cười chết. Cũng may là cách ăn mặc hiện tại của hắn, động tác xấu hổ này cũng thật phù hợp, không gây cảm giác kỳ quái.

Giản Tấn biết Trần Phong nói có lý, nếu không phải có bao nhiêu năm giao tình, không biết nam nhân giảo hoạt này đã nhận được bao nhiêu chiếu cô đây, đương nhiên cũng không quan tâm tới lệnh của chủ nhân.

Giản Tấn nói: “Nhưng mà, ta còn có nhiệm vụ trọng yếu nữa.”

Trần Phong trong lòng hiểu rõ, nói: “Ngươi yên tâm, ta đã an bài tốt, cam đoan giúp ngươi hoàn thành nhiệm vụ.”

Giản Tấn lo lắng, “Người nọ có thể dựa vào được không?”

Trần Phong nhấc khóe miệng mỉm cười, nói: “Nhiệm vụ lớn có thể sẽ gặp rắc rối, nhưng nhiệm vụ cỏn con này, ngươi cứ yên tâm giao cho hắn đi.”Nam Cung Lợi ở Hoa Hảo Nguyệt lâu, lúc này đang ngồi dưới quán nước ven đường, cầm bức họa Trần Phong giao cho hắn trong tay, còn thực sự ngồi so sánh với mỗi khách nhân đi vào khách điếm. Đột nhiên hắn hắt hơi một cái, Nam Cung Lợi lập tức thầm nhủ, lẩm bẩm: “Không phải cảm lạnh a? Chẳng lẽ có người tưởng niệm ta?”

Nói đến Giản Tấn cùng Trần Phong, Giản Tấn vẫn là không quá yên tâm, hỏi: “Ngươi có biết là nhiệm vụ gì không vậy?”

Trần Phong cười cười nhin hắn, mang theo nghĩa khí trêu trọc: “Không phải chờ một đại nhân vật trọng yếu, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả sao?”

(Tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả: ý chỉ những điều trước giờ không có, sau này cũng không có, không bao giờ có, cũng có ý châm chọc.) 

Giản Tấn bỗng đỏ bừng cả mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Cái gì… đại nhân vật, kỳ thật cũng không phải trọng yếu. Chẳng qua cùng hắc y nhân có chút quan hệ thôi.”

Trần Phong nhìn hắn một cái, thấp giọng nói: “Ai, ta trước kia nghĩ rằng, ngươi là kẻ có chết cũng không chịu mất sĩ diện, không thể tưởng được hiện tại đã tiêu tan hết, đã biết lấy việc công làm việc tư rồi.”

Giản Tấn mặt càng thêm đỏ, biện giải: “Ta nói chính là sự thật.”

Hắn thấy Trần Phong vẫn không tin, vì thế đã đem sự tình tối hôm trước chứng kiến, sở thanh sở thị, hòa toàn nói ra.

Trần Phong nghiêm túc nghe xong, nói: “Ý ngươi là, Ngân Hồ cùng hắc y nhân kia có chút quan hệ?”

Giản Tấn gật đầu, “Mặc dù khó tin, nhưng đây là sự thật. Càng làm cho người ta thêm nghi hoặc là, tối hôm trước, sau khi Thiếu Lâm tự kết thúc đại điển, hắn cũng không xuất hiện.”

Trần Phong nhìn vẻ mặt lo lắng của Giản Tấn, nói: “Như vậy, chúng ta càng phải tìm ra hắc y nhân.”

“Đúng vậy.”

Giản Tấn trong lòng phiền toái, nhìn xung quanh, xem có manh mối gì không.

Bỗng nhiên, hắn thấy một trà lâu cách đó không xa nhân khí tương đối tốt, khách nhân ngồi trong quán rộn ràng nhốn nháo nói chuyện uống trà.

Giản Tấn kéo Trần Phong, chạy vội lại đó. Trần Phong không hề phòng bị, bị hắn túm đi, nói: “Làm gì, ngươi muốn đi đâu?”

Giản Tấn lời ít mà ý nhiều, đáp: “Tìm hiểu tin tức.”

Hai người vào trà lâu, tiểu nhị đã sớm ra nghênh đón, ân cần hỏi han: “Hai vị, thỉnh lên lầu.”

Giản Tấn cùng Trần Phong nhìn đám người ngội chật ních dưới lầu, trong đó không ít kẻ trong võ lâm tay cầm bảo kiếm, vì thế không nói một câu, theo sát tiểu nhị đi lên lầu.

Tiểu nhị dẫn hai người đến chỗ ngồi, dùng khăn vắt trên vai lau lau cái bàn, nói: “Hai vị dùng trà gì? Có ăn chút điểm tâm không?”

Trần Phong hào sảng từ trong ngực lấy ra nguyên bảo, đặt trên bàn, nói: “Có cái gì ngon thì mang lên.”

Tiểu nhị nhìn nguyên bảo trên bàn, trong mắt phát ra hào quang, biết rằng đã gặp được thượng khách, thu xếp tất cả thật cẩn thận, nịnh hót không ngừng.

Đợi cho tiểu nhị đi vào trong bếp, Trần Phong nhìn bốn phía, nói: “Nơi này thực sự có tin tức sao? Có thể dùng được không?”

Giản Tấn đáp lại: “Nơi này ngư long hỗn tạp, khách nhân trong lúc nói chuyện trời đất, sẽ dễ dàng tiết lộ ra. Ngươi cũng đừng xem thường họ.”

Vừa rứt lời, tiểu nhị đã bưng trà lên, Trần Phong cười hỏi hắn: “Lão huynh, gần đây ngươi có thấy chuyện gì kỳ quái không? Hoặc là nhân vật khả nghi nào đó?”

Tiểu nhị nhìn hai người bọn họ, ấp a ấp úng, nhìn chằm chằm nguyên bảo trên bàn. Trần Phong đặc biệt chú ý, xuất ra một ít bạc vụn, bỏ vào tay hắn.

Tiểu nhị lập tức tươi cười, nói: “Khách quan, ngài không cần phải khách khi như vậy. Yên tâm, có cái gì cần hỏi ngài cứ nói, cam đoan ngài sẽ vừa lòng.”

Giản Tấn không kiên nhẫn, vỗ bàn, “Đừng có tức tức oai oai nữa, có gì nói mau!”

(Tức tức oai oai: chỉ người nói nhiều, nói không đúng chủ đề)

Tiểu nhị hoảng sợi, nhìn Giản Tấn, nghĩ thầm, nữ nhân điên này có hiểu tam tòng tứ đức là cái gì không vậy? Nhìn ánh mắt tràn ngập đồng tình của Trần Phong, không thể tưởng được có một người vợ kinh khủng như vậy.

Bất quá hắn cũng không dám chậm trễ, nói: “Hôm qua nơi này của chúng ta đã xảy ra một chuyện.”

“Chuyện gì?” Trần Phong cùng Giản Tấn đồng thanh, thần tình khát cầu.

Tiểu nhị nhìn bọn họ, lại lấy tai gẩy gẩy bạc vụn, nói: “Vậy có được không.”

Trần Phong hiểu ra, cầm lấy nguyên bảo trên bàn, đặt lên tay hắn, nói: “Nói mau.”

Tiểu nhị vừa lòng gật đầu, vì thế một phen thao thao như nước chảy, không ngập ngừng lấy một chữ, lại có chút khoa trương, thêm mắm thêm muối. Đem sự kiện nam truy nam ngày hôm qua phát sinh, từ chuyện nhỏ thổi phồng lên.

Đợi tiểu nhị nói xong, Trần Phong khẩn cấp hỏi: “Theo như ngươi nói, có phải nó hình vuông, dùng vải đỏ bọc lại.”

“Đúng vậy.”

“Vậy ngươi có ngửi được mùi gì từ đó phát ra không?”

Tiểu nhị cười nói: “Khách quan, ngài thật biếu nói đùa, ta cũng không phải là cẩu, làm sao linh mẫn được như vậy chứ.”

Trần Phong buông thõng hai vai, thập phần thất vọng. Bất quá câu tiếp theo của tiểu nhị, cho hắn không ít hy vọng.

“Nghe nói, lúc nam tử cầm cái bao đó chạy qua hàng đậu hủ, con chó nuôi trong nhà Trần quả phụ sủa không ngừng.”

“Là sao?”

Tiểu nhị ra vẻ thần bí nói: “Khách quan, ngài không biết. Nhà Trần quả phụ trước kia làm nghề trông coi nghĩa trang, con chó đó mỗi ngày đều đi theo. Mỗi lần có quan tài mới tiến vào nghĩa trang, nó lại không ngừng sủa.”

Trần Phong nhíu nhíu mi, hỏi ngược lại: “Nói cách khác, con chó này khi ngửi được mùi thi thể sẽ kêu.”

Tiểu nhị cười nói: “Đương nhiên đây cũng chỉ là tiểu nhân phỏng đoán. Bất quá trên người nam tử lúc ấy cũng có máu tươi, quần áo còn vết máu loang lổ, chó đối với hắn hẳn cũng sẽ sủa.”

Giản Tấn vừa nghe vậy, liền đừng lên, túm lấy cổ áo tiểu nhị mà nhấc lên, hỏi: “Ngươi nói hắn bị thương.”

Tiểu nhị cả kinh, không ngờ một nữ tử lại có lực cánh tay khỏe như vậy, tâm sinh khiếp ý, nói: “Không… đúng vậy…”

Trần Phong nhìn sắc mặt không ổn của Giản Tấn, sợi gây phiền toái, liền chạy đến can ngăn. Tay Giản Tấn vừa buông ra, tiểu nhị liền phát run, chân đứng cũng không vững, Trần Phong vẫn còn chút lương tâm, giúp hắn, đi đến đầu cầu thang, lại lấy mấy khối bạc vụn, đặt trong tay tiểu nhị, cười nói: “Lão huynh, không cần để bụng. Nội tử tính tình có hơi hung hăng.”

Tiểu nhị mới vừa rồi còn hồn siêu phách lạc, vừa nhìn Trần Phong, liền hảo hảo khuyên nhủ: “Huynh đệ, ta thấy ngươi cũng tuấn tú lịch sự, trong người cũng có tiền, hào hoa phong nhã. Tội gì lại lấy một con sư tử Hà Đông, thủy tính dương hoa (ý chỉ người phụ nữ đanh đá, khó chiều) như vậy. Ta khuyên ngươi vẫn là nhanh chóng hưu thê (ly hôn), trong thiên hạ này, tất có nữ tử hợp với ngươi. Sao lại phải ủy khuất chính mình?”

Trần Phong trong lòng buồn cười, ngươi ngoài mặt vẫn không đổi sắc, nói: “Đề nghị của lão huynh ta sẽ lưu tâm, đa tạ.”

Tiểu nhị thấy hắn nói cho có lệ, đành phải xuống lầu, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Thật đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu.”

Trần Phong vừa xoay người, khóe miệng không nhịn được cười, hướng về phía trước đi tới. Khi hắn trở lại chỗ ngồi, nhìn biểu tình nghiêm túc của Giản Tấn, hỏi:

“Xác định là hắn?”

“Theo miêu tả, thân hình và bộ dáng thì tám chín phần là hắn.”

“Chúng ta hiện tại phải làm sao đây?”

Giản Tấn trầm ngâm một lát, nói: “Xem ra chúng ta đành phải đi gặp hắn, quách đình kia quá dài. Hắn hiện tại là manh mối duy nhất của chúng ta.”

Ngay khi hai người muốn rời đi, phía sau truyền đến một than giờ âm, “Chủ quán, dọn chỗ.”

Thanh âm này rất quen thuộc, vừa nghe được, hai người toan đứng lại, lại ngồi trở về, điều chỉnh tư thế một chút, đưa lưng về phía người đang nói chuyện.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ nhị thập tam chương

Đệ nhị thập tam chương

Sáng sớm, thái dương còn đang cố nhô đầu ra, mặt trời vừa mới xuất hiện ở phía đông, ngay cả gà còn chưa gáy.

Nhưng các tiểu thương đều mở cửa đón sinh ý, bọn họ cũng không so đo với phú thương đại cổ (ý nói những thương nhân giàu có), chỉ cần nhấc chân, uống chén trà, tự nhiên có người vì bọn họ mà sớm tối làm việc, tiểu bản của bọn họ chính là vất vả kiếm tiền mưu sinh.

Những tiểu thương đó chỉ là do cuộc sống bức bách. Giờ phút này, nam tử đang chạy như điên trên đường cái không khỏi vội vã, không giống như những người khác, cần lao lúc sáng sớm. Nhìn quần áo trên người đủ biết hắn không phải người bình thường, hắn mặc y phục tú kim tử để (tức là vải màu tìm có thêu chỉ vàng) bằng tơ tằm, triều đại này tuy không như những thời trước cầm y phục tử sắc và kim sắc, nhưng hai loại sợi này rất khó nhuộm, cho nên giá cả cũng cao hơn một bậc. Người bình thường hẳn là mua không nổi, nhưng nam tử đang chạy như điên này lại có thể đem cả hai màu ấy mặc trên người, có thể thấy thân phận hắn cao quý nhường nào.

Nhưng một người cao quý như vậy, lại không ở đúng thời gian, làm những việc không thỏa đáng, tự nhiên trở thành tâm điểm cho mọi người chú ý.

Cũng không hiểu vì sao, gần đây, Trác Kinh quận đã trải qua không ít chuyện cổ quái. Như hôm qua, quách thính trường có một truy đuổi hiếm thấy.

Cẩm y nam tử kia dường như không phát hiện ra ánh mắt tội nghiệp của mọi người, vẫn chạy như điên, rất nhanh tới Hoa Hảo Nguyệt lâu. Lúc này khách điếm vẫn chưa mở cửa, đại môn bị khóa chặt lại.

Nam tử dừng cước bộ trước đại môn đóng chặt trước mặt, nắm chặt tay, đập mạnh lên cửa. Không khí  im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi trên đường, tiếng đập cửa lại càng thêm ồn ào, điếc tai. Đánh thức những nhà xung quanh, ngay cả gà trống trong chuồng cũng bị làm cho tỉnh táo.

Tiểu nhị còn đang buồn ngủ khi nghe được những thanh âm ồn ào đó, mới lảo đảo đi ra, hắn chầm chậm nắm lấy then cửa, lần mò trong túi tiền lấy chìa khóa ra, cắm vào ổ khóa, vừa chuyển động, “đát” một tiếng, cánh cửa liền khai mở.

(đoạn này cứ như là fim quay chậm ấy)

Người đã sớm không còn kiên nhẫn ngoài cửa, nghe thấy tiếng mở khóa, không đợi tiểu nhị mở cửa, trực tiếp đẩy cửa, xông vào.

Tiểu nhị đang đứng phía sau cánh cửa đầu còn chút mơ hồ không chú ý, liền bị môn phiến đập trúng đầu, cái tràn nháy mắt hiện lên một mảng hồng, hai mắt tràn ngập kim quang. (kim quang ở đây là ánh sáng phản chiếu trên nước mắt của bạn tiểu nhị. Khổ thân bạn ý *vỗ vỗ đầu* sau này mở cửa nhớ chú ý đừng đứng gần quá không sẽ thảm giống bạn ý mất)

Nguyên bản tiểu nhị đang trong mộng đẹp bị đánh thức, mà nổi trận lôi đình, chửi ầm lên, “Kẻ nào không có mắt, không thấy phía sau cửa có người sao? Vội đi đầu thai à?”

Nam tử ba bước cũng chỉ bước hai, hướng lên lâu mà đi, không thèm quan tâm đến tiểu nhị.

Tiểu nhị nghĩ thầm, thật là xui xẻo, sáng sớm đã bị thương. Đúng lúc này, ngân bảo từ trên trời rơi xuống lóe ngân quang, rơi đúng vào chỗ bị thương của tiểu nhị. Tiểu nhị còn muốn mắng thêm, nhưng khu hắn thấy bạc trong bảo khố, tiếng chửi lên tới miệng liền nuốt trở lại.

Cẩm y nam tử kia từ trên lầu nói vọng xuống, “Tiểu nhị ca, nguyên bảo này là phí xem bệnh của ngươi, vừa rồi đắc tội, thất lễ rồi.”

Tiểu nhị khó tin, đồng bạc này đối với hắn mà nói, nếu không ăn không uống, làm trong nửa năm, mới có thể tích được. Hắn dùng lực tát mình một cái, rất đau! Không phải nằm mơ, thật sự nguyên bảo từ trên trời rơi xuống.

Vết thương trên đầu tiểu nhị ca nhất thời không còn đau nữa, hắn dùng rằng cắn nguyên bảo, cắn đến khi khóe miệng sớm liệt.

Tự nhủ cười nói: “Là thật, là thật rồi.” Xem ra sáng sớm chim chóc liền có côn trùng để ăn, nếu mỗi ngày có nguyên bảo như vậy, có bao nhiều khác nhân liều lĩnh cũng không sao.

Tểu nhị ca đắc ý khẽ ngâm nga tiểu khúc, nhiệt tình hăng hái hẳn lên.

Thanh âm dưới lầu dường như không làm phiền khách ở trên, nhưng Giản Tấn đang tĩnh tọa, theo sắc trời càng ngày càng sáng, sắc mặt hắn càng ngày càng xấu hơn. Gân xanh trên tránh nổi lên, hai mắt đỏ bừng, tóc đen lộn xộn (chỗ này ta chém nhá, chị Xuân không nói rõ tóc ảnh thế nào đâu chỉ nói “hai mắt đỏ bừng trung gian còn kèm theo tóc đen” ta chẳng hỉu gì cả nên chém bừa, mọi người xem đúng sai thế nào chỉ giúp ta naz ^^), hắn cả đêm nhìn chằm chằm cửa phòng, ngay cả tư thế cũng không đổi, còn không dám quay đầu nhìn vào trong giường. Sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái, sẽ lỡ mất bóng dáng người nọ trở về.

Tâm tình Giản Tấn bất ổn, hắn cứ suy nghĩ ảo tưởng vô số cảnh tượng, có lẽ người nọ đã đạt được mục đích, liền muốn rời xa mình, bỏ lại mình, khoái hoạt ly khai, hoặc là người nọ lúc này không biết ở chỗ nào thống khổ giãy dụa.

Vô luận tốt xấu, trong lòng Giản Tấn đều sẽ không yên, hắn biết chỉ cần người nọ một ngày không trở về bên mình, bản thân sẽ cảm thấy như có một khoảng trống trong tim, vô luận có người tài giỏi đến đâu cũng không thể khâu lại được.

Tiếng bước chân ngoài khách phòng càng ngày càng gần, Giản Tấn cả đêm dựng thẳng lỗ tai lên nghe ngóng, hắn vui sướng đứng dậy, hướng cửa phòng nghênh đón. Tiếng bước chân quả nhiên đến trước cửa phòng hắn thì ngừng lại, tiếng đập cửa dồn dập vang lên, Giản Tấn vội vàng mở cửa.

Nhưng vẻ mặt vui mừng của hắn, khi nhìn đến nam nhân ngoài cửa, liền biến mất, không phải người nọ.

Trần Phong sau khi vào trong không thấy được sắc mặt của Giản Tấn, y đẩy hắn, trực tiếp đến bên bàn, ngồi xuống.

Giản Tấn thầm mong còn chút hy vọng, dáo dác tìm kiếm xung quanh. Hy vọng nhìn thấy người mình muốn gặp.

Trần Phong nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Giản Tấn, trong lòng minh bạch, cười nói: “Không cần tìm, chỉ có một mình ta thôi.”

Giản Tấn mạnh miệng, “Ta có tìm cái gì sao?”

Trần Phong lơ đễnh trả lời: “Ngươi tìm cái gì? Trong lòng ngươi rõ nhất.”

Giản Tấn đóng cửa lại, ngồi trở lại chỗ cũ, hỏi: “Sớm như vậy ngươi tìm ta làm gì?”

Trần Phong vỗ vô trán, kêu lên: “Mải chạy, quên mất việc quan trọng.” Hắn nhìn quanh tứ phía nhỏ giọng nói: “Thiếu Lâm tự phát sinh đại sự.”

Giản Tấn nhìn sắc mặt hắn không tốt, biết rằng sự tình nghiêm trọng cỡ nào, hỏi: “Đại sự gì?”

“Thất Tín hòa thượng cùng Thất Tâm hòa thượng của Thiếu Lâm tự bị sát hại.”

“Cái gì?” Giản Tấn kinh hãi hô, tay cầm chén trà không khỏi run run, làm nước trà sóng ra ngoài.

Trần Phong đằng hắng mấy tiếng, tiếp tục nói: “Đêm qua, hai vị lão hòa thượng đuổi theo thích khách, không nghĩ tới lại bị thích khách sát hại. Đầu của bọn họ bị thích khách dùng một cái bao lớn chứa, giớ Dần đêm qua được tìm thấy ở cửa chùa Thiếu Lâm. Hòa thượng sáng sớm nay quét tước vừa mở đại môn liền nhìn thấy. Hiện tại Thiếu Lâm tự loạn thành một đoàn.”

“Ngươi nói thật sao?” Giản Tấn vẫn không thể tin được, hắn vô pháp tưởng tượng được người nào lợi hại như vậy, ngay cả hai đại cao tăng của Thiếu Lâm tự cũng giết được.

“Thiên chân vạn xác (vô cùng chính xác)!” Để cường điệu tầm quan trọng của việc này, Trần Phong nhấn giọng, “Nghiêm trọng hơn là…” hắn ngừng lại, nhìn Giản Tấn.

Trong lòng Giản Tấn có dự cảm xấu, hắn day day huyệt Thái Dương, cam chịu nói: “Không cần nói ta cũng biết, tội nghiệt này lại đổ hết lên đầu ta?”

Trần Phong cẩn trọng gật đầu, nói: “Ngươi đúng là liệu sự như thần, hiện giờ Thiếu Lâm tự hòa thượng đã chiếu cáo thiên hạ, nhất định phải quơ được ngươi, kẻ nào giúp ngươi chính là muốn đối đầu với Thiếu Lâm tự.”

Giản Tấn sắc mặt xám lại như tro tàn, ngồi trên ghế, nửa ngày không nói gì, kỳ thật hắn cũng không sợ hòa thượng Thiếu Lâm, chính là không thể tưởng được, trong một buổi tối ngắn ngủi, thế mà lại rước lấy phiền toái như vậy.

Trần Phong an ủi nói: “Kỳ thật cũng không trách được hòa thượng Thiếu Lâm, dù sao lạo thủ pháp chặt đầu người khác tàn nhẫn này, đã bị bọn họ nhất quán coi là của ngươi, hơn nữa đêm qua hai gã hòa thượng đó truy đuổi hắc y nam tử kia. Mà hắc y nam tử sử dụng khinh công đào tẩu, lại là tuyệt kỹ của Côn Lôn, cũng khó trách bọn họ nghi oan cho ngươi.”

Giản Tấn trừng hắn một cái, nói: “Ngươi đến tột cùng là an ủi ta, hay là đến xem trò hay.”

Trần Phong sờ sờ mũi, quyết định không cần sờ mông lão hổ, ngoan ngoãn bảo trì tư thế trầm mặc.

Giản Tấn càng nghĩ càng giận, đứng lên, hung hăng dậm chân, thong thả bước tới bước lui. tựa hồ xem sàn nhà như hắc y nam tử cùng hòa thượng Thiếu Lâm mà dẫm, hắn tức giận mắng, phá vỡ sự trầm tĩnh ngắn ngủi của mình, “Thật đáng giận! Con lừa ngu ngốc Thiếu Lâm đó, trên đầu không có mắt. Thế mà lại dễ dàng trúng quỷ kế của kẻ khác, quả nhiên toàn những kẻ đầu óc giản đơn.”

Trần Phong ở bên cạnh nhỏ giọng chen mồm vào, “Dương Tiễn cũng có một con mắt ở trên trán đấy.”

(chẳng hiểu anh Phong đùa kiểu gì nữa =w=)

Giản Tấn dùng ánh mắt quét qua người hắn, Trần Phong ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Giản Tấn vừa rồi đại thông bực tức, cuối cùng ngoan ngoãn ngồi xuống, bình tĩnh trở lại, hắn hỏi Trần Phong: “Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Trần Phong nhìn hắn, liền đem đối sách dọc đường cẩn thận suy nghĩ nói ra: “Hiện tại Thiếu Lâm hòa thượng chắc là tức nổ phế, hung thủ này làm việc có mục đích, lần này cao giọng tuyên chiến với Thiếu Lâm tự. Đương nhiên Thiếu Lâm tự tất cả đều tinh sổ với ngươi, cho nên trong khoảng thời gian này bọn họ sẽ nghiêm ngặt truy lùng ngươi, một khi tìm được, hẳn là mười đấu một, muốn đưa ngươi vào chỗ chết.”

Giản Tấn bĩu môi, nghĩ thầm, hòa thượng Thiếu Lâm tự thật đúng là không để hắn vào trong mắt, cho dù là một trăm địch một, hắn cũng không để ý.

Trần Phong nói tiếp: “Đương nhiên, bản thân ngươi nhất định không cần, nhưng chúng ta còn có nhiệm vụ, không thể cùng hòa thượng Thiếu Lâm dây dưa. Bất quá, trong ngày, chúng ta phải giải quyết hết mọi sự kiện, nếu không hòa thượng Thiếu lâm sẽ không bỏ qua, làm cho lão hoàng đế chú ý, kế hoạch của vương gia liền ngâm nước nóng, đến lúc đó dù là ngươi hay ta cũng gánh không nổi trách nhiệm.”

Giản Tấn gật đầu, hiểu được Trần Phong nói có lý.

“Cho nên, múc đích chính của chúng ta đêm đó chính là hắc y nhân. Giản Tấn, ngươi hảo ngẫm lại, Con Lôn phái trừ ngươi ra, còn sót lại ai, hoặc là ai cùng ngươi có cừu oán không?”

Giản Tấn lắc đầu nói: “Ngươi nên biết, Côn Lôn phái đã sớm bị hôn quân diệt môn, nếu không phải chủ tử đau khổ cầu khẩn, chỉ sợ trên đời này đã sớm không còn họ Giản nữa. Nếu nói là cừu nhân, kia là không thể đếm được, ngươi biết ta luôn luôn thích hành hiệp trượng nghĩa, tối khinh thường những kẻ ra vẻ đạo mạo, vì thế đắc tội với không ít người.”

Trần Phong suy nghĩ một lát nói: “Như vậy thì không được, chúng ta chỉ có thể tìm kiếm từ đầu thôi.” Nói xong, hai người đều trầm mặc, lần này muốn tìm được hắc y nam tử đúng là như mò kim đấy bể.

Tiêu chuẩn