Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ cửu chương

Có cảnh H nhaz, pà con ăn cẩn thận kẻo sặc

=================================

Đệ cửu chương

“Ta thấy đây chỉ đơn thuần là một quyển đông cung đồ.” Sau vô số lần lật xem bí tịch, Ngân Hồ kết luận.

 “Đúng vậy.” Giản Tấn đáp.

Ngân Hồ nhìn Giản Tấn hữu khí vô lực, vỗ vỗ vai hắn, nói: “Không cần nản lòng. Không bằng chúng ta xem lại, không biết chừng lại có điểm đặc biệt?”

Giản Tấn bị hắn nói trúng tâm, nhưng nghĩ nghĩ, vẫn lắc đầu, nói: “Không được.”

Ngân Hồ cầm bí tịch trước mắt hắn lúc ẩn lúc hiện, khiêu khích hỏi: “Chúng ta có thể dùng lửa thiêu, ngâm nước, xem có kẹp gì không?”

Giản Tấn nhìn hắn, cười nói: “Phương pháp ngươi nói chỉ sơn Chân Hiểu Nhân cùng bọn người kia đã thử qua. Nếu bàn về kinh nghiệm trên giang hồ thì hắn so với ngươi phong phú hơn.”

“Ngươi nói đúng.” Ngân Hồ cũng nhất thời chán ngán thất vọng, đem sách ném qua một bên, nói: “Vậy ngươi nói thử xem, có phải Chân Hiểu Nhân đém tráo bí tịch, mang đồ giả đưa cho ngươi.”

Giản Tấn phản đối: “Chân Hiểu Nhân không phải người như vậy, hắn vì cái gì phải trả bí tịch giả cho ta?”

“Đương nhiên là sợ ngươi đuổi giết hắn, hắn đem bí tịch trả lại cho ngươi. Đến lúc đó chủ nhân bí tịch sẽ trách tội ngươi, không liên quan gì đến hắn. Hắn Chân giáo chủ có thể tìm một nơi thanh tĩnh để tu luyện.”

Giản Tấn lắc đầu, “Chân Hiểu Nhân không sợ người khác đuổi giết, ngược lại, hắn sợ người khác quên hắn. Chỉ sợ người đuổi giết càng nhiều, hắn càng vui vẻ.”

Ngân Hồ nghi hoặc nhìn Giản Tấn: “Ngươi làm sao rõ vậy? Ngươi không phải mất trí nhớ sao?”

Giản Tấn lắp bắp: “Này…này, đương nhiên là nhìn biểu hiện hôm nay của hắn. cách nói năng, hẳn không phải loại tiểu nhân đê tiện.”

“Thật vậy chăng?” Ngân Hồ nhìn hắn chăm chăm.

Giản Tấn ra sức gật đầu.

“Cho nên ngươi sẽ không thể là nghi phạm giết Thất Chân phương trượng?”

“Đúng vậy, chỉ bằng hai người chúng ta, hoàn toàn không đủ sức. Bọn họ ma giáo nhân sĩ người đông, tin tức tốt, hẳn là có biện pháp.”

“Ngươi liền như vậy tín nhiệm hắn?”

Giản Tấn bất đắc dĩ, “Người ta đã muốn tìm tới cửa, hiện tại chỉ sợ có người đang nhìn trộm chúng ta. Muốn chạy cũng không thoát, đành phải hợp tác một chút. Chúng ta hoàn toàn không có cơ hội thắng, chỉ còn cách đưa tay chịu trói thôi.”

Ngân Hồ ngẫm lại chuyện xảy ra trong hai ngày nay, thấp giọng nói: “Ta thấy gần đây ngươi rất lạ. Đặc biệt sau khi nhìn nam nhân kia, liền trở nên kì quái, lời nói đều quanh co lòng vòng.”

Giản Tấn cười an ủi Ngân Hồ: “Ta đương nhiên vẫn là ta, ngươi hẳn là rõ nhất.”

Ngân Hồ đứng lên, đến gần Giản Tấn, cúi người nhìn hắn, nghiêm túc hỏi: “Ngươi thật sự chưa khôi phục trí nhớ.”

Giản Tấn nhấc tay xin tha: “Thật sự không có.”

“Thề?”

Giản Tấn giơ tay lên, thề: “Có trờ chứng dám, ta Giản Tấn nếu khôi phục trí nhớ, liền bị trời giáng…ngô.”

Ngân Hồ che miệng hắn lại, “Không cần thề độc như vậy. Ngươi nếu khôi phục trí nhớ, chỉ cần mỗi ngày ở trên giường bị ta thượng là được.” Nguyên lai Ngân hồ nhớ mãi không quên, muốn thưởng thức tư vị được ở trên, đáng tiếc vẫn bị Giản Tấn ăn sạch, hiện giờ có cơ hội, sao có thể buông tha.

Giản Tấn thề một lần nữa, tâm cảm thấy buồn cười, nguyên lai tiểu hồ ly vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn đem mình đặt phía dưới.

Ngân Hồ nghe Giản Tấn thề, vừa lòng mỉm cười. Giản Tấn liền động tâm, một phen ôm Ngân Hồ, hôn lên bờ môi của hắn, nói: “Tiểu hồ ly nếu muốn nếm thử hương vị được ở trên, ta liền giúp ngươi.”

Ngân Hồ giãy dụa, nói: “Mặt…Mặt trời…còn chưa…xuống núi…”

Giản Tấn cười khẽ, nhìn trời ngoài cửa sổ, “Ngươi chẳng lẽ không muốn học bí tịch sao? Luyện xong có thể trở thành thiên hạ vô địch?”

Ngân Hồ bị hôn nói không nên lời, lòng cảm thán, là thiên hạ vô địch công phu trên giường?

Mặt trời xuống núi được một lúc, Trần Phong mở choàng mắt, cẩn thận đứng lên, sợ đánh thức Nam Cung Lợi đang ngủ say bên cạnh.

Hắn mặc quần áo, đang muốn ra ngoài, phá sau vang lên thanh âm, “Ngươi muốn đi đâu?”

Trần Phong chậm rãi xoay người, nhìn Nam Cung Lợi đang ngồi trên giường, hai mắt trừng trừng nhìn hắn.

“Cái kia…Đúng rồi…Ta…mót quá, muốn đi ngoài!”

Trần Phong võ công xuất chúng, trong bóng đêm cũng có thể thấy rõ như bàn ngày. Nhưng Nam Cung Lợi công phu tầm thường, không có được nội lực tốt như vậy, chỉ thấy hắn sờ soạng xung quanh, vất vả lắm mới tìm được hỏa chiết, châm ngọn đèn.

Hắn nhìn Trần Phong mặc y phục dạ hành, đứng ở cửa, nói: “Đi ngoài cũng phải mặc quần áo chỉnh tề, lén lút, ngươi chẳng lẽ muốn đến phụ đệ của quận chủ đại nhân giải quyết?”

Trần Phong gãi gãi đầu, nói: “Này…này thôi.” Nói lắp nửa ngày, cũng không nói ra được nguyên cớ.

Nam Cung Lợi lớn tiếng nói: “Họ Trần kia, ta cảnh cáo ngươi, chấp hành nhiệm vụ, cũng là người lôi kéo ta, bây giờ lại muốn bỏ ta lại một mình?! Ta cảnh cáo ngươi, muốn đi thì cùng đi.”

Trần Phong thấy Nam Cung Lợi kiên cường như vậy, đành phải xin tha, “Được rồi, ta đi cùng ngươi. Chính là ngươi công phu còn kém, hết thảy đều phải nghe lời ta, không được rời xa ta nửa bước.”

Nam Cung Lợi bất mãn nhìn hắn, kêu lên: “Yên tâm, bản công tử tuyệt đối sẽ không gây phiền toái đến ngươi.”

Lúc này đã là đêm khuya, bốn phía đều yên tĩnh, ngẫu nhiên có vài tiếng chó sủa.

Trần Phong mang theo Nam Cung Lợi thật cẩn thận chạy trên nóc nhà, chỉ sợ đánh thức người phía dưới, phá hỏng đại sự.

Bởi vì xem xét đối tượng ngay ở ngay cách vách, nên bọn họ không cần đi xa, liền cúi người úp sấp xuống, Trần Phong nhấc một mảnh ngói lên. Ngói bị nhấc lên, ánh đèn bên trong thoát ra, thanh âm cũng đứt quãng truyền ra.

Trần Phong cùng Nam Cung Lợi đồng thời ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, Trần Phong nhanh tay, bưng kín miệng Nam Cung Lợi đang đinh hét lên, còn rỉ ra một chút âm thanh nho nhỏ.

Thanh âm này đối với người khác hẳn là không thể phát hiện được, nhưng người ở dưới lại là Giản Tấn, với thói quen cảnh giác của hắn, một thanh âm nhỏ bé cũng không thể bỏ qua. Nghe được động tĩnh, hắn nhìn xung quanh, mà Trần Phong cùng Nam Cung Lợi ở nóc nhà đồng thời lui về, ngưng thở.

Ngân Hồ ở dưới thân Giản Tấn cảm thấy động tác ở khố hạ dừng lại, khó chịu vặn vẹo thân mình, nói: “Ngô…Tấn…cầu ngươi…nhanh lên.”

Giản Tấn lại tập trung chú ý, một bên dùng sức tiến lên, ý đồ đạt tới chỗ sâu nhất, một bên trêu đùa: “Tiểu hồ ly, ngươi cũng muốn dùng sức.”

Ngân Hồ hết sức phối hợp với động tác của hắn, nhưng bởi vận động kịch liệt mà thể lực cạn kiệt, khiến hắn không còn khí lực di động. Hắn khó chịu vặn vẹo, nói: “Ta không được…giúp…giúp ta.”

“Ngươi có thể mà.” Giản Tấn đỡ lấy thắt lưng Ngân Hồ.

Ngân Hồ dưới hỗ trợ của Giản Tấn, thân trên chậm giãi phập phồng, lấy hậu huyệt nhuyễn nộn (không hỉu là ntn) bao vây lấy vật cương ngạnh của Giản Tấn.

Tùy theo khoái cảm mãnh liệt, đẩy bản thân hắn dựa vào Giản Tấn. Lúc dục vọng đã ở sâu trong cơ thể, khoái cảm mãnh liệt làm Ngân Hồ thất thần, hoa hành run lên, muốn phóng thích. Giản Tấn vội vàng cầm lấy, khoái cảm bị áp lực tư vị khó nhẫn nại, Ngân Hồ nói: “Buông ra…cầu…ngươi.”

Giản Tấn an ủi: “Tiểu hồ ly, từ từ. Chúng ta cùng nhau.”

Ngân Hồ phát ra âm thanh nức nở bất lực.

Âm thanh nức nở kích thích Giản Tấn, hắn thẳng lưng, tiến vào càng sâu. Cùng với tiết tấu cuồng loạn, Giản Tấn đẩy vào thân thể Ngân Hồ, khiến cho hắn phát ra thanh âm ngọt ngào.

Cuối cùng, bên trên tiến lên, bên dưới phối hợp, hai người bọn họ đồng thời phát tiết.

Hai người nằm ở nóc nhà, nhìn thấy màn biểu diễn đông cung bên dưới, nghĩ đến người âu yếm bên người, khó có thể nhẫn nãi, hô hấp dồn dập.

Tiếng thở dồn dập này tựa hồ đã lọt vào tai Giản Tấn, qua một khắc thất thần, Giản Tấn tập trung chú ý, đối với trạng thái hiện tại của hắn, tiếng hít thở trở nên hết sức rõ ràng. Ngón trỏ khẽ nhúc nhích, sử dụng nội lực, ngón giữa búng tới.

Trần Phong cũng là cao thủ, vừa nghe âm thanh nhỏ đã biết là ám khí, lập tức tránh đi.

Một bên Nam Cung Lợi không né được, công phu của hắn rõ ràng không phải vừa, chỉ nghe một tiếng “Ai u”, chỉ phong vừa đến, lập tức trúng chiêu, thẳng tấp rơi xuống lâu. Trần Phong lo lắng, nhìn lại, Nam Cung Lợi đã sớm đứng lên, nhưng thắt lưng còn đau, miệng mắng. Trần Phong thấy hắn không việc gì, còn có thể giương vuốt, biết Giản Tấn không hạ nặng tay, yên lòng.

Ngân Hồ vốn đã mệt mỏi không đứng dậy nổi, nghe được âm thanh, cũng cảm thấy tò mò, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Giản Tấn khẽ hôn bờ môi hắn, an ủi: “Có hai con chuột ở trên mái nhà.”

“Sao?” Ngân Hồ vừa nghe đến chuột, lập tức có tinh thần, đứng dậy. Trời biết, hắn thích nhất là ăn thịt chuột. (Khó đỡ quá~~)

Giản Tấn nghĩ hắn sợ chuột, nói: “Yên tâm, ta đã đánh cho rơi xuống rồi.”

“Úc” vừa nghe nói thịt chuột đến miệng liền chạy mất, Ngân Hồ lại mệt mỏi quay về giường

Giản Tấn nói: “Ta đi ra ngoài chuẩn bị nước ấm, ngươi ngoan ngoãn ngủ đi.” Nói xong, ngồi dậy, mặc quần áo.

Ngân Hồ cũng không biết có nghe không, trở mình, ngủ say.

Giản Tấn ngẩng đầu nhìn chỗ trống do ngói bị nhấc lên, vừa lúc nhìn thăm dò Trần Phong. Hai người nhìn nhau giằng co thật lâu, cuối cùng vẫn là Giản Tấn bắt đầu, thi triền khinh công, chạy đi.

Trần Phong cũng gắt gao đuổi theo.

Chỉ để lại Nam Cung Lợi còn ở dưới lâu.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ bát chương

Đệ bát chương

Sau khi Trần Phong rời đi, Gản Tấn cùng Ngân Hồ vẫn còn đang ăn, hôm nay Ngân Hồ không chọn phòng ăn trang nhã trên lầu hai. Bởi vì mấy ngày nay thực sự quá mức yên tĩnh, danh mộn chính phái vội vàng đi dự tang lễ của Thất Chân đại sư, mà đối với Chân Hiêu Nhân và ma giáo nhân sĩ mà nói, đã muốn lấy được bí tịch, không cần phải…gây khó dễ cho Giản Tấn, vì vậy theo Ngân Hồ, bọn họ bây giờ là tương đối an toàn.

Chính là khi hắn nhìn đến người đang ngồi đối diện mình hiện tại, trong lòng bỗng hối hận, sớm biết rằng phòng ăn trên lầu hai vừa trang nhã, muốn chạy trốn có thể theo cửa sổ nhảy xuống. Ngân Hồ nhìn bốn phía, tìm sơ hở, xem có hay không cơ hội thoát thân.

“Không cần quay lại, nơi này đã bị chúng ta bao vây, không có đường lui.” Chân Hiểu Nhân phe phẩy cái quạt.

Thật là, nguyên lai ngồi bốn phía, bình dân đang ăn uống ồn ào, lúc này đều xoay người, lộ ra đủ loại binh khí bên trong hành lý, nhìn không chớp mắt Giản Tấn cùng Ngân Hồ. Chưởng quầy cùng tiểu nhị nhát gan vừa thấy tình thế không tốt, sớm chui vào trù phòng, không dám ra.

Trước cửa trà lâu cũng có hai nam tử của Thái Dương huyện khôi ngô, cao to, vừa nhìn đã thấy không thể chọc vào.

Ngân Hồ biết rõ nam tử trước mắt vô cùng lợi hại, trên trán toát mồ hôi lạnh.

Giản Tấn một bên còn không biết đại nạn đang tới, gắp một khối chân giò mật hun khói vào bát Ngân Hồ, “Nương tử, nếm thử chân giò mật hun khói này đi, ngọt nhưng không ngậy, ngoại tiêu lý tô (ý nói màu sắc đẹp). Ăn rất ngon.”

Ngân Hồ cùng Chân Hiểu Nhân đang giằng co, làm gì còn tâm tư mà ăn cơm. Giản Tấn thấy Ngân Hồ nửa ngày không động đũa, có chút khác thường. Ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt Ngân Hồ, nhìn về phía Chân Hiểu Nhân đối diện.

Chân Hiểu Nhân nhận thấy ánh mắt của Giản Tấn, mỉm cười hành lễ, nói: “Giản đại hiệp, đã lâu không gặp, đúng là hành tung khó lường.”

Hai người trong lúc giương cung bạt kiếm, không khí vô cùng khẩn trương căng thẳng. Mồ hôi lạnh theo má Ngân Hồ chảy xuống bàn, thanh âm lên xuống thất thường, tim cũng đập nhanh hơn bình thường. Sợ hai người liếc mắt không chớp liền vung tay.

“Ngươi là ai? Sao ta không nhận ra ngươi?” Câu hỏi của Giản Tấn không có tiếng trả lời, chỉ nghe “loảng xoảng, loảng xoảng” từ bốn phía thủ hạ của Chân Hiểu Nhân đồng loạt rút vũ khí, ngoại trừ Giản Tấn và Ngân Hồ, tất cả đều há hốc miệng, căng mắt nhìn Giản Tấn, ngay cả người có kiến thức sâu xa như Chân Hiểu Nhân cũng phải bất ngờ.

Bất quá hắn vấn có phong thái của kẻ đứng đầu một giáo phái, bật cười ha ha, rất nhanh khôi phục biểu tình tiêu sái lỗi lạc: “Xem ra Chân Hiểu Nhân ta vẫn chưa nhập vào mắt đại hiệp, bất quá mới xa nhau có mấy ngày, thế nhưng không còn sót lại mảnh nào trong trí nhớ của ngài.”

Giản Tấn thần tình khó hiểu, nói: “Ta thật sự quen biết ngươi?”

Chân Hiểu Nhân từ trước đến nay đều tự phụ, lần này liên tiếp chịu vũ nhục, nổi trận lôi đình, cả giận nói: “Chúng ta chân nhân không nói dối, ta liền đi thẳng vào vấn đề, mau đem bí tịch giao ra đây.”

Giản Tấn bừng tỉnh, “Nguyên lai là ngươi đến tìm bí tịch, lại không nói sớm.” Hắn mở tay ra, “Bí tịch không ở trong tay ta, đã bị Chân Hiểu Nhân cướp đi rồi, muốn lấy thì đi tìm hắn.”

Chân Hiểu Nhân vỗ bàn đứng lên, “Họ Giản kia, ngươi không được quá phận. Ta hạ mình, tốt ngôn hảo ngữ nói chuyện với ngươi. Chẳng lẽ Chân mỗ sợ ngươi?” Theo tiếng vỗ bàn của hắn, nhân sĩ bốn phía đều đứng lên, rút đao khỏi vỏ, đem Giản Tấn cùng Ngân Hồ vây lại, thế cục trong nháy mắt trở nên khẩn trương.

Ngân Hồ vội vàng nói: “Chân giáo chủ, ngài trước hết hãy bình tĩnh, uống một ngụm trà. Giản Tấn hắn không cố ý. Nói thật với ngài, ngày ấy sau khi ngài rời đi liền mất trí nhớ, hắn cái gì cũng không nhớ rõ. Nghĩ lại, vẫn là ngài có lỗi, cho nên lúc này không thể trách hắn.”

Chân Hiểu Nhân nghe xong, thần tình giật mình, Giản Tấn đã mất trí nhớ, khó trách hắn không biết mình, hắn lại nhì Giản Tấn, thần tình Giản Tấn vô cùng tự nhiên, xác định lời Ngân Hồ nói không sai.

Chân Hiểu Nhân đắc ý, nhìn hai tay mình, thầm nghĩ, ta ngày đó chỉ dùng năm thành công lực, ở sau lưng hắn đánh một chưởng, liền đem hắn đánh mất trí nhớ. Chẳng lẽ thần công đã tu đến xuất quỷ nhập thần. Một chưởng này uy lực lớn như vậy cũng nằm ngoài dự đoán của mình. Nghĩ nghĩ, chỉ cảm thấy thần công đã luyện thành, trong thiên hạ mất đối thủ, biểu tình trên mặt cũng nhu hòa hơn.

Ngân Hồ hiểu được bản tính Chân Hiểu Nhân, thấy biểu tỉnh thả lỏng của hắn, biết thời cơ đã tới, mình và Giản Tấn đã có thể thoát thân. Vì thế nói: “Chân giáo chủ võ công cái thế, thiên hạ đệ nhất. Huống chi có bí tịch trong tay, chỉ sợ ngày xưng bá võ lâm cũng không còn xa, tội gì phải đến làm khó chúng ta.”

Giản Tấn thấy Ngân Hồ nói vào vấn đề, chỉ vào Chân Hiểu Nhân, “Ngươi họ Chân, là Chân Hiểu Nhân.”

Chân Hiểu Nhân gật đầu.

Giản Tấn lại nói “Bí tịch của ta ngươi đã lấy. Còn không mau trở về.”

Nhắc tới bí tịch, Chân Hiểu Nhân biên sắc, mắng: “Con bà nó, họ Giản kia, ta còn chưa tính sổ với ngươi.”

Nói xong, từ trong lồng ngực lấy ra một quyển sách, Ngân Hồ nhìn bìa, đúng là bí tịch của Giản Tấn.

Chân Hiểu Nhân ném sách đến trước mặt Ngân Hồ cùng Giản Tấn, nói: “Họ Giản kia, ngươi không cần phải đùa giỡn với ta. Cái này mà là bí tịch, còn tự xưng là thiên hạ vô địch?”

Ngân Hồ cầm sách trên bàn lên xem, vừa mở ra, sắc mặt lập tức biến đổi, hai tay run run. Giản Tấn tò mò, tiền lên, nhìn qua vai Ngân Hồ, nhìn quyển sách, liền dở khóc dở cười.

Mỗi trang sách, đêu có hai gã nam tử đang ôm nhau, làm đủ loại kiểu dáng, mỗi kiểu cũng không giống nhau, có lúc mặt đối mặt, có lúc thì kẻ ngồi trên kẻ ở dưới, lúc thì dựa lưng vào nhau. Điểm tương đồng duy nhất là hai gã nam tử gắt gao tương liên (làm cái chuyện ấy ấy), vừa thấy đã biết ngay là đông cung đồ. Ngân Hồ lật lật vài trang, đều là như vậy, giở đến tên sách, chỉ thấy một dòng chữ to đùng “Đông cung chín chín tám mươi mốt thức bí tịch” (cái này cũng là một loại bí tịch a)

Giản Tấn cùng Ngân Hồ nhìn nhau một lát, thấy sắc mặt trắng bệch của đối phương, cười to ra tiếng, vừa cười vừa nói: “Giản Tấn, đây là bí tịch mà ngươi liều mạng bảo vệ sao?”

Giản Tấn dở khóc dở cười đáp: “Nương tử, ngươi quên ta mất trí nhớ sao?” Bất quá trong nháy mắt hắn phát hiện một đạo sát khí.

Chân Hiểu Nhân xen vào nói: “Cười đủ chưa?”

Ngân Hồ vội vàng thu lại ý cười, nhưng khóe miệng không khống chế được run rẩy.

Chân Hiểu Nhân nhìn Giản Tấn, hỏi: “Họ Giản kia, ngươi xác định đây là bí tịch?”

Giản Tấn nhún vai, “Chân giáo chủ, ta đã mất trí nhớ. Đã sớm quên sự tình trước kia, thứ cho ta không thể giải đáp vấn đề của ngài.”

Ánh mắt Chân Hiểu Nhân như tên bắn về phía Giản Tấn, muốn xem hắn nói thật hay giả. Giản Tấn không lùi bước, đón nhận ánh mắt Chân Hiểu Nhân, hai người tầm mắt giao hội, phát ra ánh lửa. Ngân Hồ cũng nhìn Chân Hiểu Nhân, sở hắn đột ngột ra tay. Chân Hiểu Nhân bất ngờ thu lại ánh mắt, nói: “Ta đây sẽ chờ xem, khi nào Giản đại hiệp cho ta đáp án.”

Tảng đá to trong lòng Giản Tấn được gỡ bỏ, tạm thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, “Nhất định nhất định, nếu Giản mỗ nhớ ra nhất định báo cho giáo chủ biết liền.”

Chân Hiểu Nhân thu lại quạt, ma giáo nhân sĩ quanh mình thu đao về vỏ, vòng vây quanh Ngân Hồ và Giản Tấn cũng lơi lỏng.

Giản Tấn đột nhiên hỏi: “Chân giáo chủ, có biết tin gì về cái chết của Thiếu Lâm tự Thất Chân phương trượng?”

Chân Hiểu Nhân sửng sốt, “Con lừa Thất Chân chết? Khi nào?”

Giản Tấn đáp: “Ngay tối hôm qua, hiện tại giang hồ đang tìm hung thủ, không biết Chân giáo chủ có nghe qua chưa?”

Chân Hiểu Nhân lắc đầu: “Ta lần đầu được nghe.”

Giản Tấn nhìn Chân Hiểu Nhân, thấy thần tình hắn thành khẩn, biết ngay hắn nói thật, “Giản mỗ muốn nhờ Chân giáo chủ một chuyện.”

“Giản đại hiệp cứ nói. Chân mỗ nếu có thể giúp thì nhất định không từ.”

“Hy vọng Chân giáo chủ tìm ra hung phạm, trả lại trong sạch cho Giản mỗ.”

Chân Hiểu Nhân gật đầu đáp: “Chân mỗ sẽ cố hết sức. Giản đại hiệp làm việc quang minh chính đại, nhất định là có kẻ hãm hại. Chân mỗ nhất định lưu ý.”

“Cảm tạ giáo chủ rất nhiều.” Giản Tấn khom mình hành lễ.

“Đâu có đâu có.” Chân Hiểu Nhân cũng đứng dậy hoàn lễ.

Giản Tấn không nhiều lời, cầm lấy bí tịch, kéo Ngân Hồ ra cửa.

Ngân Hồ đột nhiên dừng bước chân, hứng khởi quay đầu nhìn Chân Hiểu Nhân, hỏi: “Chân giáo chủ, ta có một vấn đề muốn thỉnh giáo chủ.”

Chân Hiểu Nhân nhướn mi, “Có vấn đề gì, cứ nói.”

Ngân Hồ hỏi: “Chân giáo chủ, sau khi lấy được bí tịch, có tu luyện hay không?” (ý là ảnh có làm mấy cái chuyện ấy hay không)

Vấn đề vừa nói ra, mặt Chân Hiểu Nhân liền đỏ bừng, hai mắt trợn lên, sát khí phát ra, cầm đũa trên bàn hướng Ngân Hồ phóng tới.

Chiêu thức của cao thủ nhanh như chớp, Chân Hiểu Nhân cũng không phải ngoại lệ, một trịch của hắn như nước chảy mây trôi, Ngân Hồ không kịp phản ứng, cũng may là có Giản Tấn ở cạnh, chỉ thấy hắn kéo Ngân Hồ lại, lùi về sau hai bước đã ra khỏi trà lâu.

Nếu Ngân Hồ đứng nguyên tại đó, cả người đã sớm cắm đầy đũa, bất quá chỉ cách nhau một tấc, tất cả không bay thẳng vào người, trên mặt đất không lưu lại một chiếc đũa nào.

Ngân Hồ sợ hãi, biết rằng nếu không có Giản Tấn tương trợ, chính mình đã từ hồ ly biến thành một con nhím cắm đầy đũa rồi.

Giản Tấn kéo Ngân Hồ, nói: “Nương tử nhà ta có nhiều lời đụng chạm, mong Chân giáo chủ thông cảm.” Lập tức lôi Ngân Hồ đi không thèm ngoái lại.

Chờ bọn họ đi xa, phía sau Chân Hiểu Nhân xuất hiện một gã nam tử, hắc y nam tử này toàn thân tản ra cảm giác lạnh như băng, ngay cả biểu tình cũng lạnh lùng, không như người khác có hỉ nộ ái ố, hắn khom người nói: “Giáo chủ, cứ như vậy buông tha cho Giản Tấn sao?”

Chân Hiểu Nhân nói: “Vậy ngươi nói giờ phải làm sao? Hắn đã mất trí nhớ.”

Nam tử đáp: “Giáo chủ tin hắn mất trí nhớ thật sao?”

Chân Hiểu Nhân nhìn hắn một cái, “Ý ngươi là sao?”

Nam tử gật đầu, không lên tiếng.

Chân Hiểu Nhân trầm tư một lát, phân phó: “Ngươi phái người đi theo dõi Giản Tấn, có gì không ổn liền báo cho ta biết.”

“Vâng.” Nam tử cúi đầu lĩnh lệnh.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ thất chương

Chương mới bà con zô ăn cho nóng

=======================================

Đệ thất chương

Xuân Liễu lâu là trà lâu nổi danh ở Trác Kinh quận, đồ ăn của nơi này phi thường ngon, tương truyền đại trù của nơi này vốn là đầu bếp ở ngự thiện phòng. Bởi vì khi làm một phần phù dung thịt (Ta không biết món này là món gì, ai chỉ giúp với), quá tay bỏ quá nhiều ớt, đương kim hoàng thượng sau khi ăn, nói không lên lời, lắp ba lắp bắp: “Cay…cay…cay” ý ngài là “Cay chết người.” Nhưng không biết vị thái giám nào, chỉ nghe mấy lời đó, lại nhìn Hoàng thượng thần tình đỏ bừng. Nghĩ dó món ăn của ngự trù này, phẩy tay hô: “Lôi xuống chém.”

Cũng may ngự trù phúc thiên mệnh đại (phúc lớn mệnh lớn), lúc lên đạo trường, Bát Vương gia ở trước mặt Hoàng thượng cầu xin, nói chuyện, mới biết đây không phải chủ ý của người, chính là thái giám kia giả truyền thánh chỉ.

Cứ như vậy, ngự trù sắp bị hành hình cuối cùng cũng được cứu xuống. Thái giám tự cho là thông minh kia bị trục xuất khỏi hoàng cung, vĩnh viễn không được trở lại.

Ngự trù ở Quỷ Môn quan dạo qua một vòng, đã trải qua đại nạn, từ nay về sau xem đạm danh lợi. Hắn từ ngự thiện phòng chuyển đi, đến Trác Kinh quận. Vừa đúng lúc Xuân Liễu lâu khai trương tuyển người, vì thế hắn tại đây an cư lập nghiệp.

Có lẽ câu chuyện này là do người ta gán ghép truyền miệng, cũng có thể là sự thật. Nhưng mỗi khi hỏi người đầu bếp này, hắn luôn trả lời: “Chuyện cũ không thể nhắc lại, ngày đã qua đi khó có thể lưu lại, bằng không chỉ thêm ưu phiền.”

Từ đó về sau thân phận đầu bếp của Xuân Liễu lâu nổi lên khắp tứ phương, còn có người nói rằng hắn vì thi rớt tú tài, nổi giận, từ bỏ văn chương, đi theo con đường trù nhân, nên mới có thể nói đạo lí rõ ràng như vậy.

Ít nhiều đều là nhờ những lời đồn đại đó, Xuân Liễu lâu từ đó nổi danh thiên hạ, khách đông như trẩy hội. Không ít người từ ngàn dặm xa xôi tới đây chỉ để thử trù nghệ của đầu bếp, điều không đổi duy nhất là sinh ý của Xuân Liễu lâu vẫn tốt.

Giản Tấn nhìn đồ ăn trên bàn mà phát sầu, chính là trên bàn cái gì cũng có, nào là bánh bao thịt, dương công viên (Cái này cũng không biết lun), chân giò mật hun khói, sinh pháo kê (Lại không biết nữa), đầy một bàn. Ngân Hồ vừa nghe được ăn miễn phí, tựa như ác quỷ đầu thai, mỗi món gọi một phần, Giản Tấn còn phải khuyên giải bởi những món Ngân Hồ gọi đã để sang bàn thứ hai, ở đại sảnh sẽ chiếm chỗ của các khách nhân khác. Đáng sợ nhất chính là, vô luận đồ ăn ít nhiều như thế nào, Ngân Hồ cũng có thể dọn sạch, không bỏ sót một thứ gì.

Hắn mỗi lần ngủ, đều sờ soạn toàn thân Ngân Hồ từ trên xuống dưới, Ngân Hồ luôn hô to sắc lang. Giản Tấn giải thích, chính là muốn biết nhiều đồ ăn như vậy rốt cuộc ở chỗ nào, như thế nào lại không béo lên. Bất quá mỗi đêm đều vuốt, cuối cùng biến thành lên giường hoạt động, cho nên đây là nguyên nhân chủ yếu khiến Ngân Hồ không mập lên.

Lúc Giản Tấn bắt đầu đụng đũa lại ngẫn người, không biên nên bắt đầu từ đâu.

“Uy, ngươi có phát hiện ra người kia vẫn đang nhìn chúng ta bên này không?” Ngân Hồ đẩy đầy Giản Tấn, ghé vào tai hắn nhỏ giọng nói. Đem hắn đang suy nghĩ tỉnh lại.

Giản Tấn nhìn theo ánh mắt Ngân Hồ, vừa đúng lúc thấy Trần Phong hướng hắn cười. Hắn nhìn ánh mắt Giản Tấn, chẳng những không lảng tránh, ngược lại còn mỉm cười.

Giản Tấn quay đầu lại, nhỏ giọng đáp: “Ngươi đa nghi rồi, ta thế nào lại không biết hắn.”

“Không phải chứ!” Ngân Hồ quay đầu, ánh mắt Trần Phong không chút lảng tránh, như trước cứ kiếm tìm gì đó, “Thật sự, ngươi nhìn kĩ xem.”

Giản Tấn cúi đầu, ở bên tai Ngân Hồ thấp giọng nói: “Ngươi thử nhìn chằm chằm nam nhân khác xem, ta sẽ ghen đó.” Nói xong, ở bên tai Ngân Hồ thổi nhẹ một hơi.

Lỗ tai mẫn cảm của Ngân hồ được một trận tê dại, mặt nóng bừng, vùi đầu ăn cơm.

Lúc Ngân Hồ vùi đầu ăn cơm, Giản Tấn thừa dịp hắn không chú ý, nhìn về phía Trần Phong khi nãy, lấy ánh mắt cảnh cáo theo dõi hắn.

Trần Phong trước ánh mắt áp lực của Giản Tấn, nhún nhún vai, lộ ra nụ cười vô tội, xoay người rời khỏi trà lâu.

Giản Tấn quay đầu lại, có chút đăm chiêu, khép mi xuống.

Ngân Hồ nhìn hắn một cái, hỏi: “Ngươi không ăn sao?”

“A…nga…ăn…Đương nhiên ăn.” Giản Tấn không yên lòng trả lời.

Bất quá chỉ lo ăn Ngân Hồ cũng không quá chú ý.

Trần Phong mang theo đầy bụng hoang mang trở lại khách điếm, nhìn ghé vào Nam Cung Lợi vẫn ngủ say trên giường, rồi tiến lên, vỗ nhẹ mông hắn, kêu lên: “Tiểu dã miêu, nhanh rời giường. Mặt trời sắp xuống núi. Còn không mau dậy ăn cơm.”

Nam Cung Lợi ngọ nguậy cái thân, tránh khỏi sự quầy rầy của hắn, hàm hồ hỏi: “Ngươi gặp mật sứ chưa? Có hỏi qua chuyện bí tịch không? Sao lại về sớm như vậy?”

Sau một chuỗi câu hỏi, chỉ thấy trầm mặc không có câu trả lời, Nam Cung Lợi mất kiên nhẫn, ngồi dậy nhìn lại. Nhìn đến Trần Phong chắp hai tay sau lưng, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nam Cung Lợi hỏi: “Có phải hay không có vẫn đề khó giải quyết?”

Trần Phong gật đầu không nói.

Nam Cung Lợi bất mãn, khi bị Trần Phong mặt dày lừa ra khỏi Xuân Phong trấn, chính mình không cam lòng, muốn làm đại sự, hắn vừa nói, liền linh hoạt đứng dậy, theo sát phía sau hắn. không nghĩ tới vừa đến Trác Kinh quận, hắn liền đi tìm người, cái gì cũng không nói. Nam Cung Lợi trong khi chờ Trần Phong, thầm nghĩ rằng, tình cảm ngươi dành cho ta cũng như cái bình hoa.

Trần Phong nhìn thấy sự bất mãn trên mặt Nam Cung Lợi, tiểu dã miêu này, thật đơn giản, trong lòng nghĩ gì, trên mặt hoàn toàn không giấu được,thực sự muốn đem hắn hảo hảo bảo vệ, sớm biết nhiệm vụ này phiền toái, đã không vì nguyện ý của bản thần, đem hắn theo, hiện tại không biết có thể bảo hộ hắn chu toàn. Trần Phong càng cảm thấy nhiệm vụ lần này là họa vô phúc, trong long thở dài.

Nam Cung Lợi kêu lên: “Họ Trần kia, mau nói rõ ràng, tột cùng xảy ra chuyện gì? Đi làm nhiệm vụ, ngươi mang ta chẳng hay biết gì theo, lam sao hợp tác được?”

Trần Phong thở dài, chuyện tới giờ, hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể hết sức bảo hộ hắn, vì thế nói: “Nam Cung Lợi, nhiệm vụ lần này so với dự đoán của chúng ta vô cùng khó giải quyết. Ngươi lần đầu làm nhiệm vụ, phải cẩn thận gấp bội.”

Nam Cung Lợi chẳng hề để ý đáp: “Yên tâm đi, gặp sự tình gì, ta so với người khác chạy nhanh hơn nhiều. Nói mau, nhiệm vụ lần này có chỗ nào khó giải quyết?” Hắn biết Trần Phong gọi hắn, nhất định có chuyện nghiêm túc muốn nói.

“Ta phát hiện bên cạnh mật sứ có một người khác.”

“A” Nam Cung Lợi sợ hãi “Ngươi không phải nói mật sứ chỉ có một người thôi sao?”

Vẻ mặt Trần Phong cũng đầy khó hiểu, nói: “Hơn nữa mật sứ hoàn toàn không biết bộ dáng của ta.”

Hai người đều lâm vào trầm mặc, chuyện này phức tạp ngoài sức tưởng tượng của họ.

Nam Cung Lợi đột nhiên võ tay kêu lên: “Chẳng lẽ bên cạnh mật sứ là gián điệp? Hắn không muốn thân phận của chúng ta bị bại lộ, cho nên làm bộ như không biết chúng ta.”

Trần Phong gật đầu đồng ý: “Có thể, cho nên mật sứ không muốn cho hắn phát hiện sinh nghi.”  Nhưng, tận sâu trong thâm tâm nói cho hắn biết đây không phải chuyện tầm thường, lúc dùng cơm, mật sứ đối với người nam tử bên cạnh không giống gián điệp, như là tình nhân đang trong lúc thân thiết.

“Làm sao bây giờ?” Nam Cung Lợi sốt ruột, không thể tưởng tượng được nhiệm vụ đầu tiên của hắn lại phức tạp đến vậy, hắn hiện tại cũng chỉ có thể ỷ lại kinh nghiệm phong phú của Trần Phong.

Trần Phong so với hắn bình tĩnh nói: “Chúng ta phải bình tĩnh, duy trì hiện trạng, dù sao chúng ta ở trong bóng tối, địch nhân ở ngoài sáng. Mật sứ nêu không thấy chúng ta, tức là hắn đã nắm được tình hình, chờ thời cơ đến, chúng ta ra tay tương trợ.”

Nam Cung Lợi vỗ tay ra vẻ đồng ý: “Trần Phong, không thể tưởng tượng được, trông ngươi như vậy mà đầu óc cũng thật tốt.”

Trần Phong đổ mồ hôi lạnh, nghĩ thầm rằng, nếu đầu óc ta có vấn đề, làm sao có thể đuổi ngươi tới đây. Hắn ho khan hai tiếng, duy trì biểu tình nghiêm túc, nói: “Bất quá, tối nay chúng ta đi tìm hiểu tình hình địch, cái này gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

Nam Cung Lợi gật gật đầu, định đứng lên mặc quần áo. Nhưng xương sống đau nhức khó chịu, chỉ có thể run run, chậm chạp mặc quần áo, một bên không quên mắng Trần Phong.

Tình hình này trong mắt Trần Phong thật sự là một phen phong tình, thân thể trắng nõn đầy dấu hồng ngân do chính mình cố ý lưu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn bị ăn sạch, tràn ngập hờn dỗi khó chịu, như là làm nũng oán hận.

Trần Phong tiến đến, cầm bàn tay nhỏ bé đang mặc quần áo của Nam Cung Lợi: “Không cần sốt ruột, mặt trời xuống núi vẫn còn sớm.”

Nam Cung Lợi nhìn vẻ mặt của hắn, sớm đã quen với nhất cử nhất động của hắn, trong lòng thầm kêu không tốt, Trần Phong mỗi khi lộ ra nụ cười như vậy, cuối cùng chính cái eo nhỏ của mình chịu thiệt, hắn hắng giọng một cái, nói: “Trần Phong, ngươi không cần đùa giỡn. Ta còn chưa ăn cơm.” Sau đó còn đáng yêu như một đứa trẻ nói: “Cái bụng của ta thật sự đáng ghét.” Hy vọng Trần phòng chừa cho hắn một con đường. Nam Cung Lợi không quen làm nũng, giờ nũng nịu làm mắt Trần Phong trở nên thầm trầm.

Hắn bổ nhào vào Nam Cung Lợi nói: “Ta cũng đói bụng.” Cầm tay Nam Cung Lợi hướng tới dục vọng của chính mình “Chờ ta ăn no, rồi đi ăn cơm.”

Nói xong liền buông rèm xuống mạn giường, che khuất xuân ý dạt dào phía trong, chỉ lưu lại những thanh âm mơ mang cùng tiếng gầm khẽ.

Nam Cung Lợi bị hôn đến mất đi tri giác một khắc, trong đầu sinh ra một loại nhận thức, có lẽ Trần Phong cùng mình đến đây, không phải vì nhiệm vụ, mà là có ý đồ khác. Bất quá hắn còn chưa kịp nghĩ kĩ, đã bị Trần Phong kéo vào vực sâu của dục vọng.

Trong một chốc hắn mất đi tri giác kia, không phát hiện khóe miệng Trần Phong lộ ra ý cười xấu xa. Tiểu dã miêu của hắn dôi khi thật tinh mẫn (tinh tường, mẫn cảm)! Bât quá hắn vẫn như cũ, không thể để cho tiểu dã miêu gặp nguy hiểm, cho nên mấy ngày này tiểu dã miêu cứ chuẩn bị tốt ở trên giường! Sau khi đã quyết tâm, Trần Phong lập tức lay động cái mông, đẩy nhanh tốc độ.


Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ lục chương

Trước hết ta phải đính chính một chút

Tên của khách điếm mà 2 anh đang ở không phải là Hoa Hỏa Tụ lâu mà là Hoa Hảo Nguyệt lâu. Vừa xem lại bản raw mới phát hiện ra mong pà con thông cảm. Ta đã edit lại toàn bộ những lỗi sai ở mấy chương trước. Giờ post chương mới đây.

Công nhận cái chương này lắm chữ kinh khủng, pà con ráng đọc hết nhá
Chương này gặp lại 2 anh trong Kim Hồ nhá (là ai thì….đọc xong là biết ngay^^). Sẽ có cảnh H nhưng không nóng lắm đâu

==============================

Đệ lục chương

Giản Tấn cùng Ngân Hồ cứ như vậy bị chưởng quầy ân cần giữ lại, chiêu đãi sơn hào hải vị, lưu lại Hoa Hảo Nguyệt lâu của Trác Kinh quận. Nhưng hoàn cảnh xung quanh họ đã thay đổi, nguy cơ đến từ tứ phía, nguy hiểm mọc thành bụi.

Cũng không phải khoa trương, theo thời gian, cả Trác Kinh huyện xuất hiện rất nhiều hiện tượng bất thường.

Người mang theo hung khí trên đường nhiều lên, không chỉ hòa thượng, ni cô, đạo sĩ, còn có rất nhiều những nhân sĩ khác, bọn họ lúc đó như không nhận thức được, còn thường liếc mắt một cái thấy không hợp liền đánh. Bọn họ còn thường xuyên ngươi mắng ta “ra vẻ đạo mạo, xú đạo tặc, thối đạo sĩ” ta chửi “ma giáo nhân sĩ, âm hiểm giả dối”, đánh cũng không chút nương tay, bởi vậy hiện tại người Trác Kinh quận mở cửa nhìn thấy tay đứt chân đứt trên đường cũng chỉ đàm tiếu, mặt không đổi sắc; nhìn bên đường đánh giết, cũng sẽ đổi hướng đi, tránh liên lụy; trà quán cũng thay chén sứ thành chén gỗ, không còn cách nào khác, so với mức tiêu thụ ban đầu, chi phí của khách điếm tăng cao.

Dù Trác Kinh quận hiếm có ăn mày nhưng giờ đây Cái Bang cũng đường hoàng đi ăn xin, nếu nhìn thấy mấy tên khất cài vây quanh một chỗ, ngàn vạn lần không nên nhìn tiền bố thí của chúng, bằng không sẽ bị đánh như đá bao cát, khóc không ra nước mắt. Mấy tên khất cái còn có thể nói năng hùng hồn đầy lí lẽ, dám nghe lén Cái Bang họp, khẳng định là gián điệp. Không giáo huấn ngươi thì giáo huấn ai?

Một bang võ lâm nhân sĩ không coi ai ra gì, nghênh ngang đi trên phố Trác Kình quận, đánh đánh giết giết. Chỉ khổ cho Trác Kinh quận chủ, theo lý trong phạm vi quản hạt gặp sự tình như vậy, hắn nên quan tâm. Nhưng những người đó không phải là dân chúng bình thường, mà là võ lâm nhân sĩ, vẫn là tinh anh, nhân tài kiệt xuất trong chốn võ lâm. Chỉ cần có chỗ không tốt, hắn là quận chủ đại nhân nhất định sẽ chết không rõ nguyên do. Nhưng hắn lại không thể không quản, nếu cấp trên đổ lỗi xuống thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến chức vị của hắn. Vì thế, mấy ngày nay, tuần bổ Trác Kinh quận bắt đầu thường xuyên đi tuần. Nhưng vẫn là làm nhiều công ít, kẻ kéo bè kéo phải đến đánh nhau không ít, không có biện pháp, luận khởi võ công, một tuần bổ nho nhỏ nào có thể làm đối thủ của Thiếu Lâm hòa thượng, Nga Mi đạo cô, Vũ Đường kiếm khách, Hoa Sơn đệ tử, ma giáo nhân sĩ. Gặp chuyện, tuần bổ so với kẻ khác chạy còn nhanh hơn. Bọn họ xuất hiện chính là biểu hiện một chút, Trác Kinh quận chủ cũng cố gắng một phen, không phải là không quản, mà là hữu tâm vô lực.

“Tốt, vất vả rồi.” Ngân Hồ cầm lấy đồng bạc lóe sáng trên bàn, đưa cho tiểu nam hài quần áo tơi tả trước mặt.

“Cảm ơn Ngân Hồ đại ca, có chuyện gì cứ phân phó.” Tiểu hải tử thấy nguyên bảo, hai mắt sáng lên.

“Không có gì đặc biệt, ngươi quan sát tốt lắm, có chuyện thì tùy thời cho ta biết, ngươi về trước đi.”

Tiểu nam hài gật đầu, sau đó rời khỏi khách điếm.

Đợi nam hài đi rồi, Giản Tấn ở sau bình phong mới đi ra.

Hắn nhìn Ngân Hồ, hai người sắc mặt tái nhợt, đối diện lấn nhau. Giản Tấn lẩm bẩm nói: “Thất Chân phương trượng, như thế nào sẽ chết!”

Khó trách Giản Tấn kinh ngạc, đây đã là vị phượng trượng Thiếu Lâm thứ ba chết trong năm nay, thật sự bất thường, vớ vẩn quái đản.(?!)

Ngân Hồ nhìn Giản Tấn nói: “Đáng sợ nhất chính là, chúng đem tất cả nợ nần tính sổ với ngươi.”

“Không phải ta, đêm qua ta làm gì, ngươi hẳn ra rõ nhất.” Giản Tấn phủ nhận nói.

Ngân Hồ đỏ mặt, hắn đương nhiên biết Giản Tấn đêm qua làm gì. Đêm qua, Giản Tấn quấn quýt lấy mình một lần rồi lại một lần, theo hắn nói có thể làm tăng tình cảm vợ chồng, làm hắn bây giờ thắt lưng xương sống vẫn còn đau.

“Vì cái gì ngươi đem toàn bộ sự việc đổ lên đầu minh?” Ngân Hồ hỏi.

Đột nhiên trong đầu bọn họ chợt lóe, mắt sáng lên, hai mắt đối diện, cùng kêu lên: “Có người giá họa!”

“Đúng vậy, nhất định có người giá họa cho ngươi.” Ngân Hồ lại cường điệu

“Đến tột cùng là ai? Còn bí tịch trong tay ta rốt cuộc ở đâu? Vì cái gì nhiều người lại muốn như vậy?” Giản Tấn nghĩ đến đau đầu, mắng: “Đáng giận, đều do ta mất trí nhớ, bằng không đã tìm biết được cái kia là gì.”

Ngân Hồ yếu ớt nói: “Giản Tấn, ta quên nói với ngươi. Bí tịch kia đã không còn ở trong tay ngươi. Nó đã bị ma giáo giáo chủ Chân Hiểu Nhân cướp đi.”

Giản Tấn hô to: “Cái gì! Sao ngươi không nói sớm.”

Ngân Hồ ủy khuất nói: “Ta quên! Võ lâm bí tịch kia trọng yếu ra sao? Trông ngươi rất khẩn trương.”

Giản Tấn quanh co nói: “Ta…quên, bất quá trong tiềm thức như có người nói cho ta biết, muốn dùng sinh mệnh để bảo hộ nó. Người kia là ai ta cũng không rõ.”

“Ta giúp ngươi lấy lại nó.”

Giản Tấn thở dài: “Vô ích, ma giáo giáo chủ Chân Hiểu Nhân từ trước đến nay đến vô ảnh đi vô tung, không dễ tìm được tung tích.”

Giản Tấn đi đến bên cửa sổ, chắp hai tay sau lưng, không nói một lời, nhìn chằm chằm ngoài cửa, ánh mắt thoáng trầm tư.

Không khí trong phòng trở nên trầm mặc, Ngân Hồ nhìn chằm chằm sau lưng Giản Tấn, bắt đầu cảm thấy được nam nhân trước mắt hắn hoàn toàn không đơn giản.

Bên ngoài Hoa Hảo Nguyệt lâu, cũng có hai người đang nhìn cái bảng hiệu lớn trước cửa mà phát sầu, bảng hiệu với mấy chữ sơn vàng, dưới ánh mặt trời sáng bóng, bắt mắt.

“Uy, họ Trần, ngươi xác định là nơi này?” Nam tử phía sau hồ nghi nhìn người phía trước.

“Tiểu dã miêu, ngươi phải tin tưởng ta mới đúng.” Nam tử phia trước cợt nhả.

“Ta thật sự hoài nghi, ngươi không phải nói rằng hắn là mật sứ sao? Nào có mật sứ nào trụ ở một khách điếm lộ liễu như vậy.”

“Cái này, ta cũng không rõ. Hắn thường thì không trụ trong khách điếm. Hầu hết thời gian đều là màn trời chiếu đất.”

Nam tử phía sau lè lưỡi, nói: “Ta có phải hay không là nhờ hắn vòng vo tính, không phải chạy khắp nơi tìm hắn?”

Nam tử phía trước không trả lời, nắm lấy bả vai hắn, cất bước tiến vào khách điếm, hô: “Tiểu nhị, ở trọ!”

Nam tử bị nắm vai nhìn chằm chằm bàn tay không kiêng nể đặt trên vai mình, oán hận nói: “Nói đi nói lại, vì cái gì muốn ta cùng ngươi đi làm nhiệm vụ?” Trong giọng nói tuy mang theo chút bất mãn, nhưng lại toát ra chút làm nũng.

“Ai kêu ngươi quấn quýt lấy Kim Hồ, rồi khiến đại ca ngươi ăn phải giấm chua. Khó trách hắn coi ngươi là cái gai trong thịt, cái đinh trong mắt. Ta chính là hảo tâm đem ngươi ra khỏi chiến trường đầy mùi thuốc súng.”

Nam Cung Lợi quay sang liếc Trần Phong một cái: “Ta đây có nên cảm ơn ngươi hay không?”

Trần Phong cười vô xỉ, nói: “Cảm ơn thì không cần, chỉ cần ở trên giường nhiệt tình hơn một chút là được rồi.” Thuận thế còn sờ soạng mông Nam Cung Lợi một phen.

Nam Cung Lợi mặt ửng đỏ, hung hăng đạp Trần Phong một cước, thừa dịp hắn chưa đứng được dậy, bước vào khách điếm trước, mắng: “Đúng là miệng chó phun không ra ngà voi!” (Đại ý nói kẻ chẳng ra gì thì không thể nói ra đc lời nào tử tế. *xin phép bạn Thanh Khánh mượn cái này nhá*)

Trần Phong đau đến loan hạ thắt lưng, nhưng vẫn mỉm cười như cũ: “Bộ dáng thẹn thùng của tiểu dã miêu thật sự hảo đáng yêu, bất quá móng vuốt hảo sắc, cần mài đi một chút.”

Nam Cung Lợi cùng Trần Phong lựa chọn khách phòng vừa đúng ngay bên cạnh phòng Ngân Hồ.

Nam Cung Lợi vừa tiến vào khách phòng, bất chấp rửa mặt chải đầu, liền gõ gõ xung quanh. Trần Phong ngồi bên cạnh nhàn nhã uống trà nhìn động tác của hắn, mang theo sủng nịnh. Tiểu dã miêu này khi nào đã học con chuột, đào bới tứ phía.

Lần thứ tư Nam Cung Lợi gõ vách tường, sàn nhà, Trần Phong nhìn không được, hỏi: “Tiểu dã miêu, ngươi đang làm gì vậy?”

Nam Cung Lợi nhìn hắn nhàn nhã như vậy, trợn tròn mặt, nói: “Ngươi nhìn không thấy sao? Ta đang tìm mật đạo cùng cửa ngầm.”

Trần Phong suýt nghẹn thầm nghĩ, tiểu dã miêu này có phải hay không đã xem quá nhiều sách, sao lại đơn giản như vậy “Không cần kiểm tra, đây là khách điếm. Nếu có mật đạo cùng cửa ngầm thì phải là hắc điếm.”

Nam Cung Lợi đang ghé sát sàn nhà, còn gõ gõ mặt sàn, xem có giấu gì hay không, nghe nói vậy, quay đầu nhìn chằm chằm Trần Phong, mắng: “Tốt xấu gì ngươi cũng là phụng mệnh đến làm nhiệm vụ, sao lại có thể nhàn nhã như vậy. Tốt xấu gì ta cũng muốn cố gắng một chút.” Rồi lại quay đầu gõ gõ sàn nhà.

Trần Phong nhìn Nam Cung Lợi vì nằm úp trên sàn nhà mà cái mông mượt mà nhếch lên, dục vọng nhiều này không phát tiết bắt đầu thức tỉnh, đôi mắt hắn trở nên trầm ngâm, hầu kết vị nuốt nước bọ mà vận động lên xuống, thanh âm cũng trở nên khàn khàn.

Nam Cung Lợi nửa ngày không nghe thấy hắn trả lời, xoay người, khi nhìn thấy đôi mắt của Trần Phong, đôi mắt đầy dục vọng nhìn mình, chính là một loại câu dẫn đến kinh người.

Hắn chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô, toàn thân không thể nhúc nhích, chỉ có thể máy móc nhìn lại Trần Phong. Hắn theo trực giác vươn đầu lưỡi, cắn lên cánh môi khô khốc. Động tác này trong mắt Trần Phong như ngòi nổ, nhanh chóng làm dục vọng bùng nổ.

Trần Phong buông chén trà, kiên định bước đến chỗ Nam Cung Lợi, mỗi bước, hắn liền cảm nhận dục vọng của mình như con quái thú đang kêu gào, xé rách hắn, bức hắn phải khẩn trương.

Hai mắt hắn tựa hồ có ma lực, thiêu đốt Nam Cung Lợi. Trực giác nói cho hắn phải nhanh chóng rời đi, nhưng hắn không thể động đậy được, chỉ có thể ngây ngốc ngầng đầu nhìn Trần Phong, thẳng đến trước mặt mình, dục vọng sớm đã đứng thẳng đối diện trước mắt Nam Cung Lợi, mùi tanh có chứa xạ hương tràn ngập khứu giác Nam Cung Lợi. Hắn như bị thôi miên, bị Trần Phong kéo đi. Lúc này Nam Cung Lợi không còn khí lực, toàn thân phải dựa vào Trần Phong mới không xụi lơ trên đất.

Trần Phong dùng thanh âm khàn khàn nói: “Tiểu dã miêu, nhắm mắt lại.”

Nam Cung Lợi cuối cùng cũng giãy dụa, nói: “Ngươi còn nhiệm vụ.”

Trần Phong gầm nhẹ một tiếng, cúi xuống, hôn lấy đôi môi Nam Cung Lợi, đem lời nói mất hứng của hắn đổ lại cổ họng.

Nhiệt khí ấm áp theo đôi môi Trần Phong truyền vào cơ thể hắn, thôi miên ý thức hắn, Nam Cung Lợi theo bản năng nhắm mắt lại, suy nghĩ bắt đầu hỗn loạn, hơi thở bắt đầu dồn dập, ý thức trở nên hoảng hốt. Nam Cung Lợi tiếp nhận sự xâm nhập của đầu lưỡi hắn, dịu dàng tiếp nhận, thuận theo kích thích của Trần Phong, hắn không lưu một khe hở, mãnh liệt hôn trụ Nam Cung Lợi, đầu lưỡi làm càn, khiêu khích Nam Cung Lợi, không ngừng liếm mút, nhâm nhi, không thương tiếc đoạt đi hơi thở cùng hô hấp của Nam Cung Lợi…

Trong lúc đó Nam Cung Lợi hoảng hốt, hoàn toàn không phát hiện Trần Phong dùng kĩ xảo đưa hắn lên giường. Tiếp xúc với cạnh giường cứng ngắc, đau đớn khiến ý thức của hắn trở về. Nhưng việc đó chỉ trong nháy mắt. Khi dục vọng tăng vọt, hắn chỉ còn cách giãy dụa, liền một tiếng, dưới sự dẫn dắt của Trần Phong, dục vọng lên đến đỉnh điểm.

Dục vọng lâu ngày của nam nhân khi đã bùng nổ, có bao nhiêu khó khăn, Nam Cung Lợi cũng đã kiểm nghiệm chứng kiến hết thảy. Lúc này môi hắn sưng đỏ, toàn thân toàn những vết xanh tím, nhũ hoa trước ngực sưng hồng, thùy hạ sớm đã phát tiết một phút trước đã đủ để thấy tính kịch liệt của cuộc chiến. Chăn nệm đã sớm thay mới, hậu huyệt sưng to, đáng thương không thể khép kín cũng được rửa sạch, Nam Cung Lợi cả khí lực xoay người cung không có.

Trái lại Trần Phong bộ dáng ăn uống no say, Nam Cung Lợi cắn răng, hung hăng theo dõi hắn.

Trần Phong cảm giác được lửa nóng, quay đầu lại nhìn Nam Cung Lợi, quay về mỉm cười.

Nam Cung Lợi mắng: “Ngươi đúng là cầm thu a! Quả thực XXX!”

Trần Phong cười nói: “Không phải vừa rồi vẫn hô ‘Nhanh lên nhanh lên’ sao?”

Nam Cung Lợi đỏ mặt, giải thích: “Ta kêu ngươi nhanh buông ta ra. Không có ý gì khác.”

Trần Phong không nói, biểu tình vừa rồ của Nam Cung Lợi vô cùng nhiệt tình, không hổ là tiểu dã miêu. Bất quá hắn không nói cho Nam Cung Lợi, nếu không lần sau Nam Cung Lợi thẹn thùng sẽ không có biểu tình như thế nữa.

Trần Phong đứng lên mặc quần áo.

Nam Cung Lợi hỏi: “Ngươi muốn gì?”

Trần Phong đáp: “Ăn uống no say, đương nhiên phải làm việc. Chẳng lẽ tiểu dã miêu luyến tiếc ta?”

Nam Cung Lợi ném gối đâu trên giường về phía Trần Phong, hô: “Cút!”

Trần Phong vui vẻ tiếp nhận gối đầu, bước ra khỏi phòng.

Trái lại Nam Cung Lợi trên giường, vì ném gối đầu mà đụng đến thắt lưng, rầm rì một hồi, thầm mắng Trần Phong, ngọ nguậy cái thân, chọn một vị trí thoải mái, chậm rãi tiến vào mộng đẹp.

Trong mộng, Nam Cung Lợi thấy một con đại hôi lang, không có chút hảo ý nào, âm hiểm mỉm cười, truy đuổi một con tiểu bạch miêu vô tôi.

Tiêu chuẩn
Ngân hồ

[Ngân Hồ] Đệ ngũ chương

Đệ ngũ chương

Nguyên lai đang lúc Ngân Hồ nghĩ cách lừa Giản Tấn, chợt nhìn thấy người quen.

Tiểu nhị vội vàng ra đón, tuy rằng toàn là hòa thượng, ni cô cùng đạo sĩ, nhưng mỗi người bên hông có ít nhất một thanh đao, hắn hiểu được đây đích thị là những nhân vật giang hồ nổi tiếng.

Giang hồ ai, thật sự là giang hồ. Không như miêu ta trong sách, mà tràn ngập sát khí, không vừa mắt là chém người ta thành hai nửa, giang hồ đẫm máu. Nghe nói Ngũ Thai sơn Thiếu Lâm tự, trong năm nay, đã liên tiếp thay hai vị phương trượng, hơn nữa nghe đâu hai vị tiền phương trượng đều chết không minh bạch, đang ngủ bị người ta vào lấy đầu, hung thủ đến giờ vẫn không tìm được. Việc này đã khiến Thiếu Lâm tự chịu không ít lời gièm pha, tính ra phương trượng tại vị cũng đã lâu, mọi người cũng chờ xem, ám sát có xảy đến nữa không, vị Thiếu Lâm phương trượng này cũng sốt ruột, mỗi sáng tỉnh dậy đều sờ sờ đầu, xem nó còn đó không. Vị trí đứng đầu võ lâm Trung Nguyên này thực giống củ khoai sọ nóng bỏng tay.

Tiểu nhị ngẫm lại, cầm đầu giang hồ quả thực đáng sợ, khó trách cầm đầu một đám hòa thượng đầu bóng sắc mặt rất khó coi, nói không chừng chính là Thiếu Lâm tự.

Nói tiểu nhị ngốc, nhưng đôi lúc hắn thật thông minh, đúng là lĩnh đầu ngày đó, Ngân Hồ chứng kiến, cùng đôi co với Giản Tấn chính là Thiếu Lâm tự Thất Chân đại sư.

Nhắc tời Thất Chân đại sư cũng không có gì hay ho, hai vị phương trượng sư huynh không minh bạch bị người ta hại chết, Thiếu Lâm tự vô luận thế nào cũng không tìm thấy manh mối, không còn chút uy tín nào. Những sư huynh trước hắn khi nghe nhắc đến phương trượng mặt liền biến sắc, đưa qua đẩy lại, cuối cùng lại đến tay tiểu sư đệ hắn, cũng phải cố gắng mà làm, cái chức phương trượng Thiếu Lâm tự đúng là gánh nặng.

Sau khi kế vị, để chỉnh đốn lại uy danh của Thiếu Lâm tự, hắn đẩy lùi đi vài kế hoạch, trong đó quan trọng nhất là…muốn đoạt bí tịch trong tay Giản Tấn, hắn mang theo phần đông cao thủ võ lâm Trung Nguyên, đuổi từ nam đến bắc, nhưng vẫn để Giản Tấn thoát được. Đáng hận nhất là, Giản Tấn đã từng kề dao vào cổ hắn nhưng không chặt bỏ, chỉ bỏ lại một câu làm hắn tức chết.  Giản Tấn nói: “Ta một dao có thể chém chết ngươi dễ dàng, nhưng sau này nếu Thiếu Lâm tự lại chọn ra một phương trượng mới, nhất định sẽ rất hỗn loạn, ta không đành lòng, nên quyết định tha cho ngươi.”

Nghĩ vì lí do đó mà Giản Tấn buông tha cho mình, Thât Chân sư phụ vô lực không thể đứng dậy nổi.

Kẻ cầm đầu mất hứng, những kẻ đi sau nào vui vẻ.

Vì thế những thân ảnh quỷ dị kia, ngoài mặt thì mỉm cười, thân thiện với đám hòa thượng, ni cô, đạo sĩ, như thi xem mặt ai khó coi hơn. Chưa kể những kẻ đó thần tình dữ tợn, thô thanh thô thức, những kẻ này vừa lại gần đã thấy ngay trên trán viết, lão tử tâm tình không tốt, chớ có chọc vào.

Lúc này Ngân Hồ đang cố nghĩ đến vấn đề của Giản Tấn. Vừa lúc nãy lên cầu thang thì thấy ngay cái trán của Thất Chân đại sư, vội vàng dùng tay áo che mặt, nhìn Giản Tấn bên cạnh không một chút biểu tình, mới chợt nhớ ra, hắn đã mất trí nhớ. Vì thế hạ giọng nói, “Che mặt đi, đừng nhìn qua bên kia.”

Giản Tấn không rõ nguyên do, chỉ biết làm theo lời nương tử, che mặt mình, quay về chỗ ngồi.

Vừa vặn, nhân sĩ trong bang Nguyên Vũ Lâm ngôi ngay bên cạnh Giản Tấn, may mà Giản Tấn nghe lời Ngân Hồ đổi chỗ ngồi, bằng không chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều ánh mắt.

Chỉ thấy những người kia ngồi vào chỗ của mình, lúc sau, nhỏ giọng nói chuyện với nhau rồi đứng lên. Ngân Hồ ý bảo Giản Tấn, ngồi gần lại, nghiêng tai lắng nghe.

Chỉ thấy Thất Chân phương trượng nói: “Các ngươi có nghe được tiểu tử họ Giản kia đi về hướng nào không?”

Một đệ tử Thiếu Lâm thấp giọng nói: “Bẩm báo phương trượng, theo như huynh đệ Cái Bang nói, gã họ Giản kia thường lui tới quanh đây.”

Giản Tấn cùng Ngân Hồ liếc nhau, không ngờ được là bọn họ vì mình mà tới.

“Hắn rốt cuộc đang ở đâu? Các ngươi có tìm được không?” Đạo cô Chân Vô Lễ nóng vội hỏi.

“Này…Thôi đi vậy.” Đệ tử Thiếu lâm sắc mặt khó xử.

“Này cái gì, nói mau.”

Một đệ tử Thiếu Lâm xen mồm nói: “Phương trượng, ngài đừng trách sư huynh, họ Giản đó lai lịch không bình thường, sau lưng dường như có người nâng đỡ, ngay cả quan phủ cũng che trở cho hắn. Huynh đệ Cái Bang phải hao hết thiên tân vạn khổ mới lấy được từng này tư liệu.”

Thất Chân phương trượng trầm ngâm nói: “Hắn thê lại có quan hệ với quan phủ. Họ Giản này rốt cuộc là ai?”

Chưởng môn phái Hoa Sơn Ngụy Quân Tử gào lên: “Sao phải quản hắn với quan phủ có gì, chúng ta vất vả truy lùng như vậy, chẳng lẽ lại quên sao?”

Mọi người đều âm thầm gật đầu, đã đến nước này, ai cũng không chịu bỏ cuộc. Nhưng nói đến bí tịch trong tay Giản Tấn, không ai là không bị hấp dẫn.

Nhưng đầu lĩnh Thất Chân phương trượng vẫn là cẩn thận, thấp giọng nói: “Cẩn thận, tai vách mạch rừng.”

Lập tức bọn họ không một người lên tiếng, vô luận tai Ngân Hồ có thính đến đâu cũng không nghe thấy. Quay đầu thì thấy bọn họ, mỗi người đều dùng một chiếc đũa trám thủy, ở trên bàn viết mật ngữ.

Ngân Hồ không nghe được gì, để tránh Giản Tấn bị phát hiện, liền kéo hắn ra ngoài. Ra đến đường mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng Ngân Hồ vẫn lo lắng, chạy một mạch về Hoa Hảo Nguyệt lâu, Giản Tấn khó hiểu, nhưng nhìn thấy biểu tình nghiêm túc của Ngân Hồ, cũng rõ là đang trong tình thế nghiêm trọng, không nói một lời đi sát bên cạnh hắn.

Mãi cho đến cửa Hoa Hảo Nguyệt lâu, Ngân Hồ mới dừng cước bộ, lẩm bẩm: “Làm sao bây giờ? Lũ đạo tặc ngốc đó cùng đạo sĩ thối mũi thính thật, đã đuổi đến tận đây, chúng ta phải tránh đi mới được.”

Giản Tấn đuổi theo sau không hiểu vì sao, hỏi: “Nương tử, làm sao vậy?”

Ngân Hồ vẻ mặt nghiêm túc nói: “Giản Tấn, chúng ta phải trốn khỏi đây.”

“Vì cái gì?”

“Ngươi không nghe thấy lũ hòa thượng, đạo cô đó đang đuổi giết ngươi sao?”

“Ta cùng bọn họ có cừu oán sao?”

Hai người không coi ai ra gì lớn tiếng thảo luận, vừa vặn Bát ca ra ngoài thấy bọn họ, tươi cười, lớn tiếng kêu lên: “Chưởng quầy, Giản công tử đã trở lại.”

Ngân Hồ sợ tung tích bại lộ, lại gặp phải một cái miệng vừa rộng vừa to như vậy, chỉ e người khác không biết lại tưởng là tiếng địa phương. Hắn nhất thời tình thế cấp bách, vội vàng bưng kín miệng tiểu nhị, uy hiếp nói: “Ngươi mà còn ồn ào, ta giết ngươi diệt khẩu.”

Lẽ ra người bình thường khi bị uy hiếp như vậy nhất định hoảng sợ, nhưng Bát ca vẫn như cũ tươi cười đầy mặt, gật đầu lia lịa.

Chưởng quầy của Hoa Hảo Nguyệt lâu nghe được tiếng la của Bát ca, liền chạy ra. Thấy Giản Tấn tựa như thấy bảo khố, vội vàng chào đón, cười nói: “Giản thiếu gia, tiểu điếm có điểm nào không chu toàn, ngài cứ nói. Ngài sao lại không nói sớm? Nguyên lai là khách quý của quận chủ đại nhân. Nếu ngài sớm nói cho chúng ta biết, chúng ta liền nhiệt liệt hoan nghênh. Ngài xem ngài không nói, chúng ta nào biết, đương nhiên không phải chúng ta khó dễ ngài, chỉ là chúng ta không biết, làm sao hoan nghênh ngài được…”

“Chờ chút, ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc là muốn gì?” Giản Tấn thấy chưởng quẩy cứ thao thao như nước sông chảy, vội vàng hỏi: “Ngươi nói ta là khách quý của quận chủ, vậy quẩn chủ đâu?”

Chưởng quầy đáp: “Này…quận chủ đại nhân nói hắn không dám xuất hiện, hình như chỉ khi được ngài cho phép mới dám xuất hiện trước mặt ngài. Bất quá, quận chủ đại nhân phân phó, tất cả chi tiêu của ngài ở bản trấn đều do hắn phụ trách. Cho nên ngài cứ việc yên tâm.”

Ngân Hồ cũng mở lớn miệng cũng không thể ngờ, chính mình muốn nghĩ muốn tìm một người để hỗn ăn hỗn uống, lại không nghĩ rằng người này lai lịch phi phàm, không chỉ có hắc bạch lưỡng đạo đuổi giết, còn có quan hệ với quan nhân.

Ngân Hồ tò mò nhìn Giản Tấn, đúng lúc Giản Tấn cũng quay lại nhìn hắn, con ngươi hắc bạch phân minh của Giản Tấn chớp động tỏa ra hào quang. Ngân Hồ nhìn sâu vào mắt hắn, phát hiện ra chính mình bị hãm vào sâu trong đó, không thể thoát ra được.

Hắn quyết định, phải giúp Giản Tấn phục hồi trí nhớ, chính là muốn theo bản năng muốn giúp Giản Tấn, nhưng nếu Giản Tấn khôi phục trí nhớ, phát hiện ra hắn lừa mình, thì không biết nên làm thế nào để đối mặt với y.

Khuỷu tay Ngân Hồ không hiểu sao cứ giãy dụa đụng cả vào Giản Tấn đối diện, nguyên lai là Ngân Hồ quên buông tay Bát ca ra.

Chưởng quầy vội vàng nói: “Giản phu nhân, thực có lỗi. Nếu tiểu nhị của tiểu điếm chúng ta có gì đắc tội, ngài cứ nói với ta. Ta nhất định hảo hảo giáo huấn hắn, ngài cứ che miệng hắn như vậy, hắn sẽ không thể hô hấp, hắn…không thể…hô hấp, sẽ chết, hắn chết rồi, chúng ta làm sao giáo huấn hắn được, làm sao bình ổn được lửa giận của ngài…”

Giản Tấn cùng Ngân Hồ liếc nhau, gật gật đầu, đồng thới tiến vào bên trong khách điếm, đem chưởng quầy vẫn đang lảm nhảm bỏ lại phía sau.

Trở lại phòng, Ngân Hồ hỏi Giản Tấn: “Chúng ta có đi nữa không?”

Giản Tấn trầm mặc không nói.

Ngân Hồ nói tiếp: “Nếu ngươi muốn tìm lại trí nhớ, ở lại chỗ này là tốt nhất. Dù sao người nới này hầu như đều biết đến ngươi.”

Giản Tấn tán thành: “Đúng vậy, xem ra chúng ta chỉ có thể ở lại chỗ này. Bất quá về sau phải cần thận hơn.”

Ngân Hồ liên tục gật đầu, kỳ thật hắn trong lòng đã có tính toán khác. Vốn cảm giác của hồ ly rất nhạy cảm, chỉ cần gió thổi cỏ lay, liền bỏ của chạy lấy người, hắn lập tức rời xa Giản Tấn, đi thật xa, nhưng không biết rằng sau khi biến thành người, lá gan cũng lớn hơn, không hề có ý rời xa Giản Tấn.

Ngân Hồ trong lòng tự nhủ, chính là bởi theo Giản Tấn có thể được nổi tiếng, được ăn sung uống sướng nên mới không muốn bỏ đi.

——————————

Sau một thời gian ngân giấm ta nộp chương mới đây. Nói thật là đọc Ngân Hồ dễ chán quá. Ta nghiền ngẫm mãi cũng thấy mất hứng. Nhưng vẫn cố edit hết cho pà con ^^

Tiêu chuẩn